Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ
Tác giả: Mộ Vân Già
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.
huốc, cả lọ thuốc đổ xuống bồn cầu, lúc này cô mới ngồi xuống nghỉ ngơi một lát. Lúc Mộ Diễn lên lầu là lúc Tử Ca đang ngồi ở mép giường, hai cánh tay chống trên người, thân thể ngửa về phía sau, tóc dài rũ xuống, bộ dáng cực kỳ lười biếng, "Mộ Diễn, anh trở lại."
Cô cười đứng lên, khẽ nhếch đầu với tay cởi cà vạt cho Mộ Diễn, môi cô nâng lên một nụ cười mềm mại, trên gương mặt hiện lên hai cái lúm đồng tiền, Mộ Diễn sửng sốt một phen những vẫn thuận theo để cô cởi cà vạt cho mình, đôi mắt yên tĩnh nhìn chằm chằm vào cô, "Hôm nay bị gió độc thổi sao, tôi quen với bộ dáng nhanh mồm nhanh miệng, lạnh nhạt vô tình của em rồi, bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời này khiến tôi không thích ứng nổi."
Tử Ca liếc anh một cái, "Nếu anh hi vọng em còn giữ nguyên bộ dáng ban đầu thì em cũng không để ý đâu, thay đổi giống trước là tốt rồi."
"Cũng không hẳn, tôi chỉ tò mò em mới gặp phải chuyện gì rồi hả ? Đột nhiên nghĩ thông suốt?"
Tử Ca tiếp nhận áo khoác của anh treo lên móc, "Nghĩ thông suốt là nghĩ thông suốt , cơm áo gạo tiền em không phải lo, anh nguyện ý cung cấp, vì cái gì em không tiếp nhận? Ngày nào cũng cãi nhau chán lắm rồi, không bằng cứ tha hồ mà hưởng thụ đi"
Người đàn ông mệt mỏi nằm ở trên giường, ngón tay vò nhẹ mi tâm có chút hứng thú , "Em nghĩ thông suốt thì tốt rồi."
Tử Ca đứng ở một bên nhìn trộm vẻ mặt của anh lại vô tình hiện lên ý nghĩ khác, cô xoay người đi muốn rời khỏi lại bị anh bắt lấy, hoa mắt chóng mặt một lúc cuối cùng bị Mộ Diễn đặt ở dưới thân, con ngươi đen tối được đốt sáng, mắt mang theo ý thăm nhìn cô hỏi, "Hôm nay đã đi đâu vậy?"
"Không, chỉ đi bệnh viện xem mẹ một chút, sau đó đi dạo một lúc rồi trở về." Tử Ca ngừng thở, cố gắng trả lời một cách tự nhiên , mắt của anh quá lợi hại, mỗi một lần anh thình lình bắt lấy cô, trong lòng cô đều dâng lên cảm giác sợ hãi.
Mộ Diễn nhìn chằm chằm thấy cô không nói nữa, buông cô ra nghiêng người nằm ở một bên, "Hạ Hạ. . . . . ."
Tử Ca vểnh tai trực tiếp nghe anh nói, nhưng cái gì anh cũng không nói, phòng ngủ là một mảnh yên tĩnh. Tử Ca quay đầu có thể nhìn thấy lông mày anh đang trói chặt, nhìn ra được anh đang bị chuyện gì đó khiến bản thân trở nên phiền não, cô nghĩ muốn làm bộ như săn sóc an ủi, môi mấp máy hồi lâu vẫn không biết nói cái gì, cũng không mở miệng nói nữa.
Tử Ca vểnh tai trực tiếp nghe anh nói, nhưng cái gì anh cũng không nói, phòng ngủ là một mảnh yên tĩnh. Tử Ca quay đầu có thể nhìn thấy lông mày anh đang trói chặt, nhìn ra được anh đang bị chuyện gì đó khiến bản thân trở nên phiền não, cô nghĩ muốn làm bộ như săn sóc an ủi, môi mấp máy hồi lâu vẫn không biết nói cái gì, cũng không mở miệng nói nữa.
Ngừng một hồi, chịu không được không khí trầm mặc này, Tử Ca đứng lên đi ra ngoài, mới vừa bước được một bước cổ tay đã bị nắm lấy, Mộ Diễn bóp chặt cổ tay cô, kéo cô ngồi xuống,"Sao lại thế này?"
Tử Ca nhìn lòng bàn tay của mình đã được cô thoa thuốc tím, chỉ là tay thường xuyên chạm nước nên muốn khỏi phải chậm một chút, nhưng cũng không có gì đáng ngại.
"Hôm nay ra ngoài không cẩn thận bị ngã."
Mộ Diễn xuất thần nhìn chằm chằm miệng vết thương một hồi lâu, trong lòng anh nhớ tới một người con gái, bộ dáng nhỏ bé hấp tấp, luôn luôn làm tổn thương bản thân, mà cô gái nhỏ ấy cũng không thèm để ý, lần nào cũng đều lè lưỡi nói về sau sẽ chú ý hơn, nhưng anh vẫn chưa bao giờ thấy cô gái nhỏ ấy chú ý đến,"Có đau không?"
Lời nói vừa thốt ra, muốn thu hồi thì đã quá chậm.
Tử Ca ngớ ra, thanh âm của anh quá nhẹ, lời nói quan tâm như vậy cô chưa bao giờ được nghe từ chính miệng Mộ Diễn nói ra, trong lòng có chút chua xót có cả chút ấm áp, cô xấu hổ rút tay về, sắc mặt có chút đỏ, ngay cả nói chuyện cũng cà lăm,"Không đau, qua vài ngày thì tốt rồi."
Cô quay đầu đi che dấu khuôn mặt đỏ ửng, bị anh cầm tay cô thấy như đang ở trên đống lửa, thật nóng.
Mộ Diễn để mặc cho cô rút tay đi, chỉ là lòng bàn tay có một cảm giác mất mác, nếu là cô gái nhỏ kia, cô ấy nhất định sẽ nhíu mày nói rất đau, sau đó nhìn chằm chằm bộ mặt lo lắng của anh mà nói xấu lắm nha.
Cho dù có giống nhau, cũng là hai cá tính, hai con người khác nhau. Mộ Diễn đứng lên đi ra khỏi phòng.
"Buổi tối không có chuyện gì thì theo giúp em mua vài thứ đi!"
Yêu cầu của cô có chút đột ngột, Mộ Diễn dừng bước quay đầu nhìn cô, không hề tiếp nhận yêu cầu, lời nói trong miệng của cô thốt ra có chút quỷ dị.
"Mua cái gì?"
"Trang sức, những thứ này trên người em đều đã cũ, nên đào thải rồi." Tử Ca rũ mắt xuống ngón tay vuốt ve chiếc vòng cổ, đó là thứ trang sức duy nhất Mộ Diễn tặng mà cô lưu lại trên người .
Kỳ thật cô không hề thích mấy thứ này, mang ở trên người rất phiền toái , nhưng mấy cô gái bị nhốt sẽ sinh cảm giác thèm muốn mấy thứ này mới đúng.
Người đàn ông nghe vậy, khóe miệng dương lên ," Đi, tiện ăn cơm ở bên ngoài cũng được."
Anh nói xong quay người trở về phòng ngủ, thay một chiếc áo sơ mi sau đó kéo Tử Ca đi ra ngoài.
Ngồi trên xe của anh, Tử Ca nghe tiếng đàn chậm rãi vang lên, cô đưa khuỷu ta