Tác giả: Mộ Vân Già
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2045 lượt.
ng của của đứa bé. Đứa nhỏ này, coi như rất nghe lời , không lăn qua lăn lại , dĩ nhiên cô có nôn nghén, còn chuyện khác đều thuận lợi.
Trong mộng, cô cảm thấy chân mình bị buộc chặt, cửa sổ phòng ngủ mở ra, gió thổi vào khiến Tử Ca run rẩy. Hai bàn tay đặt trên mặt, lệ trong mắt ức chế không nổi lại chảy ra
Bảo Bảo, mẹ muốn bảo vệ con thật tốt. Thật sự, không được sao?
Không còn buồn ngủ, Tử Ca đứng dậy đi vào phòng khách lấy nước, bây giờ đã là rạng sáng, trong phòng khách có ánh trăng nhàn nhạt tiến vào, Mộ Diễn còn chưa trở về, không biết hôm nay có chuyện gì quan trọng đến vậy.
Uống --
Quay người lại, Tử Ca hít một hơi thật sâu, tâm thiếu chút nữa bung ra.
Uống --
Quay người lại, Tử Ca hít một hơi thật sâu, tâm thiếu chút nữa bung ra.
Thình lình ánh sáng đâm vào khiến Tử Ca nheo mắt lại
"Bây giờ còn chưa ngủ?"
Thanh âm của người đàn ông trầm khàn, áo khoác vẫn chưa mặc lên người, có thể anh về đã được một lúc. Cổ tay áo đã được vén lên một đoạn, cổ áo cởi bỏ nút thắt lộ ra lồng ngực săn chắc. Bộ dáng của anh trước giờ đều làm cô si mê.
Chỉ là, những thứ này, đều do cô suy đoán, dù sao cô cũng chưa bao giờ bàn bạc về chuyện ở công ty một cách sâu sắc, cô cũng không hiểu Mộ Diễn có thủ đoạn gì, cô cũng không vĩ đại đến nỗi đi suy xét từng người một, cô nhắc nhở chính mình cũng thuận tiện nhắc nhở những người khác.
Mộ Diễn đứng dậy đi đến bên cạnh cô, tay luồn qua những sợi tóc chế trụ sau gáy cô, anh hơi cúi người ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô,"Hạ Hạ, em nói, tôi có thể tin em không?"
Ánh sáng trong nháy mắt đột nhiên biến mất, môi trái tim khẽ nhúc nhích, thật lâu sau, cô quay mặt đi, lệ trên khéo mắt trượt xuống,"Mộ Diễn, từ trước đến nay anh đều không tin em."
Khuôn mặt rơi lệ đột nhiên bị anh áp vào trong ngực, ánh mắt Mộ Diễn trầm trầm . May mà khi đó Lữ Phương phát hiện kịp, toàn bộ số tiền hiện có của cô đã bị Mộ thị thu mua, nhưng anh không công bố ra bên ngoài, đưa ra ngoài thị trường điều công ty sợ nhất là các cổ đông sẽ dị nghị, bắt đầu có chiều hướng chuyển dịch.
Chung-Hạ, đối với anh là tình thế bắt buộc, không ai có thể phá hoại toàn bộ kế hoạch của anh.
Chỉ là, ánh mắt thu lại, Mộ Diễn nhìn chằm chằm đầu Tử Ca, lần đầu trong lòng có cảm giác không nhất định, phụ nữ nói yêu anh không thiếu, mà phụ nữ phục tùng anh lại càng nhiều.
Cái cô muốn , cũng không phải là không thể đáp ứng, anh không thể không thừa nhận, nước mắt của cô có thể khiến anh mềm lòng. Nếu, cô có thể an phận, anh sẽ cho cô một cuộc sống an nhàn.
Buổi sáng, lúc tỉnh lại, mở mắt ra chỉ thấy Mộ Diễn không hề chớp mắt nhìn chằm chằm cô, Tử Ca xoay xoay đầu, cô không biết tối qua mình ngủ lúc nào , hiện tại cô lại đang ru rú ở trong lòng anh, đem cánh tay của anh coi là cái gối để gối đầu.
"Thức dậy?" Thanh âm của anh khàn khàn như mọi ngày, mặt Tử Ca đỏ ửng bỏ qua một bên, liền muốn đứng dậy lại bị bàn tay to lớn của anh áp đi xuống, thân thể lật chuyển đem cô đặt ở dưới thân của anh.
Tay của anh dọc theo cái eo nhỏ nhắn của cô quấy động, cô lắc lắc thân thể chụp lấy tay của anh,"Anh, anh làm cái gì?"
"Làm cái gì? Vận động một chút có được không?" Anh hỏi, khiến cô run sợ, sở dĩ không thể tránh được sự kìm hãm của anh, huống hồ bây giờ cô cũng không thể kháng cự.
Bàn tay to tham lam tiến vào bên trong áo ngủ của cô, ngón tay còn chưa chạm đến nơi mềm mại kia lại phải bỏ xuống, chuông điện thoại di động liền vang lên. Mộ Diễn xoay người nhận điện thoại,"Ai?"
Đối diện, thanh âm hỗn loạn của một cô gái như sắp khóc,"Ca ca. . . . . ."
Tử Ca xoay người sang chỗ khác, cô đứng dậy tiến vào phòng tắm rửa mặt cho sạch, lúc ra ngoài chỉ thấy Mộ Diễn đã mặc quần áo chỉnh tề, anh bỏ qua cô đi vào phòng tắm rửa mặt
"Muốn ra ngoài?"
"Ừ."
"Tối hôm nay trở về sao?"
"Nói sau."
Tử Ca bĩu môi, không hỏi lại, bóng dáng người đàn ông vội vàng rời đi. Nếu cô không nghe sai, Tử Ca biết cái giọng nói kia, nhất định là của Mộ Tình.
Hợp với vài ngày bình an vô sự, số lần Mộ Diễn trở về đã từ từ giảm bớt, mỗi lần trở về Tử Ca đều có thể nhạy cảm thấy được trên người anh có mùi nước hoa của phụ nữ. Trong lòng không rõ có cảm giác gì, mặc dù có chút buồn tủi, nhưng cũng có chút vui vẻ, như vậy chứng tỏ thời gian rời đi của cô càng ngày càng gần.
Tất cả tiền mặt của Tạ Phương đều được ghi vào sổ sách, bên kia Chung-Hạ không có động tác gì. Ngược lại điều Tử Ca lo lắng nhất là ở nơi này.
Lần trước cô có đi tìm việc, công ty bên đó gọi cho cô nói cô làm sổ sách không sai, muốn gặp mặt một chút. Cô lại khéo léo từ chối, không muốn rước thêm rắc rối, đợi khi nào rời đi đã.
Điện thoại vừa tắt lại vang lên, Tử Ca liếc nhìn, trong lòng đã sáng tỏ.
Quán cà phê nhỏ ở Nam Bình
Mộ Tình xinh đẹp cười rất ngọt ngào, ẩn bên trong là sự kiêu căng của một tiểu thư quý phái, cô ta nâng nâng cằm, ánh mắt rơi vào trên mặt Tử Ca, nhìn bộ dáng hai người có vẻ không khác nhau là mấy.
Chỉ cần suy nghĩ đến