Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Tác giả: Mộ Vân Già

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.

h một cách chu toàn, những năm tháng kia, trước mắt anh toàn là máu tươi và mùi máu tươi. Nếu nói Mộ Tình là ánh sáng mặt trời của anh, anh chắc chắn sẽ không hoài nghi.
Tuổi tác của anh đã dần dần tăng trưởng, không có cha không có mẹ, mỗi ngày mỗi đêm anh cùng màu đỏ làm bạn, chỉ cần mở to mắt, trước mặt anh đều là một mảng máu tươi, mọi người đều đã được màu đỏ bao phủ.
Màu sắc này luôn im đậm trong trí nhớ của anh. Áp lực trầm trọng.
"Ca ca, anh làm ca ca của tôi có được hay không?"
Viện trưởng nói có một đôi vợ chồng muốn nhận con nuôi, ở Cô Nhi Viện tất cả các đứa trẻ đều đã ở đây hết. Anh ru rú trong một góc sáng sủa lẳng lặng nhìn các bạn bị mang đi, trong lòng không động.
Sinh mệnh, giống như lúc bác sĩ nói mẹ không cứu được đều đã bay đi rồi.
Một thanh âm mềm mại tràn ra, một đôi tay mềm mại dắt anh đi, cái gương mặt tròn tròn ngồ ngộ đang cùng mẹ nở nụ cười rạng rỡ.
Trong trẻo, ấm áp. Trước mắt anh giống như bị một cây đao bổ ra một góc, nhóc con trước mặt đem lại sự sống tươi mới cho anh, anh có thể ngắm cô cả ngày không thôi, làn da trắng nõn cùng với chiếc váy màu hồng .
"Được."
Suốt ba năm qua, đây là lần đầu anh mở miệng nói chuyện, viện trưởng khóc đỏ cả tròng mắt, bà ấy khóc khẩn cầu người tới có thể dẫn anh đi, "Mộ tiên sinh, đứa nhỏ này, thật sự rất tội. Đến nơi này ba năm, đây là lần đầu tôi tiên nghe cậu ấy mở miệng nói chuyện, các người nhất định là có duyên có phận , liền dẫn cậu nhỏ này đi thôi."
Anh chỉ nhớ lúc ấy ba nuôi hỏi viện trưởng tên anh, sau đó anh bị Mộ Tình mang đi, thủ tục nuôi dưỡng đã làm xong. Ba nuôi hứa sẽ tìm cho anh bác sĩ tâm lý để chữa trị.
Lúc anh tám tuổi, bởi vì có Tình Nhi mà cuộc sống của từ từ có màu sắc rực rỡ. Nhưng mà, cũng không phải tất cả mọi người đều hoan nghênh anh, Quý Minh Tuệ nằm trong số những người đó.
Cho nên, khi anh có thể độc lập sinh hoạt ở Mộ gia, anh muốn dùng hai bàn tay của mình để tạo dựng một thiên hạ cho mình. Chỉ là, năm đó anh vừa mới bước đi chứ chưa thể hoàn toàn có cánh mà bay.
Cho nên, năm đó Tình Nhi tìm đến anh, anh vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu của cô ấy.
Anh cho rằng, nếu sự tình thật sự nghiêm trọng, cha nuôi sẽ tìm anh.
Nhưng là, anh chưa từng nghĩ đến, ba tháng trôi qua, anh đích thị đã nhận được thiệp cưới của Tình Nhi.
Cốc cốc --
Tiếng đập cửa cắt ngang suy nghĩ của Mộ Diễn, anh thu hồi tâm tình, "Mời vào."
"Ca " Mộ Tình nhảy vọt tới, rõ ràng không còn nhỏ, nhưng vẫn sôi nổi không đứng đắn.
"Đã có chồng rồi, bộ dáng như thế này không sợ bị nhà chồng cười nhạo sao." Mộ Diễn thuận miệng nói ra, anh cảm thấy chua chát, nếu như không phải lúc trước chính mình ngu dốt, Tình Nhi sẽ không lập gia đình.
Chỉ là, Mộ Thường Thanh đứng ra chọn chồng cho con nhất định sẽ không thua kém ai, sai lầm một bước, không thể sai lần thêm nữa, anh cũng có nhận thức của riêng mình.
Câu nói của anh khiến Mộ Tình dừng một phen, nụ cười trên mặt trực tiếp rơi xuống, cô đứng ở một bên, "Ca, có phải vì em lập gia đình , cho nên giữ chúng ta liền có một khoảng cách?






Ánh mắt Mộ Diễn cực kỳ trầm, cô chưa bao giờ cho là anh chỉ xem cô như một cô em gái, thời điểm cô dắt tay anh đi nhất định đã tiến vào đáy lòng của anh, là anh thề sẽ đem lại hạnh phúc cho cô, nhưng hiện tại, cô tự mình bỏ lỡ thôi.
"Khi nào thì trở về?"
"Ca!" Anh không trực tiếp trả lời khiến Mộ Tình cất cao giọng, cô giận giận trừng mắt với Mộ Diễn,"Anh mong em trở về? Mặc kệ, mặc kệ em sao?"
"Nguyên nhân trở về là gì?" Mộ Diễn ngồi vào bàn làm việc, một tay nâng lên xoa xoa mi tâm,"Mặc cho ngày hôm qua mẹ gọi điện lại, em vô duyên vô cớ trốn khỏi nhà chồng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Vô duyên vô cớ trốn đi? Là hắn nói ?" Mộ Tình hừ lạnh, không che dấu cơn giận đang phun trào trong lòng,"Ca, anh cũng cho là như vậy sao? Cho là em bốc đồng phát giận, vô duyên vô cớ muốn quấy rối?"
Mộ Tình nhếch môi, bộ dáng của anh đã nghiệm chứng cho suy đoán của cô, cô trầm mặc thật lâu sau, sau đó mở miệng,"Ca, nếu em nói em nghĩ muốn ly hôn thì sao?"
Mi tâm gắt gao vặn lên, con ngươi vốn trầm lạnh nay lại càng trầm hơn, giống như mưa như gió đang nổi lên trong lòng, tầm mắt của anh rơi trực tiếp trên người Mộ Tình, cứ thế khiến cô run rẩy.
"Mộ thị đã không cần bất cứ viện trợ nào từ ai." Mộ Diễn đẩy ghế ra đứng lên, anh thong thả bước đến cửa sổ, chỉ chừa lại Mộ Tình. Cô biết ý của anh là, lúc trước sở dĩ gả cho Nhậm Khải là vì Mộ thị cần viện trợ về mặt tài chính.
Mà hiện tại, cô cũng không cần cố kỵ sẽ đi làm bất kể những gì mà mình muốn. Nhưng anh lại keo kiệt đến cả an ủi cô một chút cũng không có. Lần đầu, Mộ Tình phải đối mặt với loại cảm giác không được nuông chiều cô có chút sợ, có chút ủy khuất. Hiện tại anh vẫn nhẹ nhàng với cô, có phải sự tàn khốc mấy năm qua mà cô nhận được chỉ vì một câu nói của anh mà tiêu biến hết? Những nỗi đau khắc sâu trên thân thể chỉ vì chút nhẹ nhàng của anh mà biến mất?
Bên trong trống không.


XtGem Forum catalog