Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Tác giả: Mộ Vân Già

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.

quá, lúc đầu hai người không nói rõ nên tôi chỉ còn một phòng trống thôi.” Ông chủ cảm thấy khó xử.
Mộ Tình kéo ống tay áo Mộ Diễn, “Anh…….”
Mộ Diễn cau mày hỏi ông chủ có thể đặt đệm trên đất không, hành động của anh ở trong mắt của Mộ Tình như là anh không muốn chạm vào cô, bởi vì bây giờ cô không còn tự do, Mộ Tình cắn môi an ủi mình. Miu
Mộ Diễn đứng dậy đi rửa mặt, Mộ Tình lấy điện thoại ra, bên trong không có sóng. Cô cười tươi, ngoài phòng, bầu trời sáng sủa, mặt trăng tròn trịa lơ lửng trên bầu trời.
Nhưng cô biết bây giờ trong thành phố đầy mây đen, mưa rơi tí tách.
Mộ Diễn trở lại phòng, đột nhiên phát hiện nửa ngày rồi điện thoại của anh không kêu, tuy hiện nay công ty ổn định không có chuyện gì lớn, nhưng công ty lớn như vậy không thể không có một cuộc điện thoại. Nghĩ một lúc, trong lòng anh cảm thấy lo lắng.
Không phải anh nghi ngờ Tình Nhi, đó chỉ là thói quen cảnh giác nhiều năm.
Lúc Mộ Tình về phòng trọ thấy điện thoại trong tay Mộ Diễn, nhìn anh giống như không chuẩn bị đi ngủ, anh vẫn mặc quần áo chỉnh tề.
“Anh?”
“Ở đây điện thoại không bắt được sóng, anh sợ công ty có chuyện gì, anh về trước, ngày mai anh bảo tài xế đến đón em.”
“Anh,” Tình Nhi vội vàng gọi anh, “Một đêm thôi, không được sao?!”
Mộ Diễn không nói gì, đôi mắt anh rất sâu, môi mím chặt, Mộ Tình không đoán được tâm trạng của anh, cô cắn nhẹ môi, “Vậy em về với anh, em không muốn ở lại đây một mình.”
Trên đường về, Mộ Diễn đi trên đường cao tốc với vận tốc 100km/h, anh muốn xác nhận những lo lắng trong lòng. Có lúc trực giác của con người cực kỳ chính xác.
Mộ Tình tựa đầu vào cửa xe không nói gì, môi cô kéo nhẹ thành một đường cong, dù anh có về cũng vô ích, lúc này, cô tin chắc mọi thứ đã kết thúc rồi.
Xe vừa đi vào khu vực phủ sóng, Mộ Diễn lập tức lấy điện thoại ra, có mấy chục thông báo, anh xem từng cái, lại bị một số điện thoại hấp dẫn, số điện thoại này do anh sai người đi làm, anh nhớ rất rõ.
Hơn mười cuộc gọi nhỡ từ số này.
Anh gọi lại không có người nghe.
Mộ Diễn đạp mạnh chân ga, xe việt dã sang trọng phóng như bay, tốc độ cao như vậy làm sắc mặt Mộ Tình trắng bệch, cô thắt dây an toàn, “Anh, sao vậy?”
Mộ Diễn chỉ im lặng, anh cầm điện thoại bấm số, gọi cho Liêu Tuấn Vĩnh và Lữ Phương, nghe công ty không có chuyện gì, anh thoáng an tâm; sau đó bảo họ giúp anh điều tra về tình hình của Tử Ca.Truyện được cập nhật nhanh nhất tại dieenndannLeeQuyyDonn
Trong điện thoại, Lữ Phương giễu cợt anh mấy câu, sau đó dừng lại giọng điệu giễu cợt nhanh chóng cúp máy làm việc.
Từ đây đi thẳng tới Nam Bình rồi đến thành phố, xe đi với vận tốc cực nhanh đến Nam Bình, sau khi Mộ Tình xuống xe, Mộ Diễn nhận được điện thoại của Lữ Phương.
“Tôi đã điều tra, cô ấy tắt máy, căn bản không thể theo dõi, trừ phi bây giờ cô ấy mở máy. Không phải cậu đi du lịch sao, xảy ra chuyện gì à?”
Sắc mặt Mộ Diễn sa sầm, “Không có việc gì.”
Chán nản dựa vào ghế xe, tầm mắt Mộ Diễn nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, âm thanh tí tách đáp lại rối loạn trong lòng người. Anh vò tóc, trong lòng chê cười.
Anh bị sao vậy, đột nhiên thấy cô gọi cho anh, trong lòng vừa kích động vừa căng thẳng.
Vì gần đây không đụng vào phụ nữ sao?
Ngón tay khẽ đặt lên trán, Mộ Diễn im lặng một lúc, áp chế cảm giác khác thường trong lòng, sau đó đạp chân ga, điều khiển xe về thành phố….
*
Trước lúc bất tỉnh, dường như cô thấy một bóng người đi về phía mình.
Thấy rõ người tới, cô cười, “Thương Lang, đưa tôi đến bệnh viện, tôi bị sảy thai.”
Vừa nói xong, cô đã hôn mê bất tỉnh.






Thanh âm của người đàn ông hốt hoảng và lo lắng, mang theo cảm giác hối hận. Máu của cô thấm đẫm vào quần áo của anh.
Vì cái gì, lại cảm thấy đau như vậy? Sát thủ, không nên có loại cảm giác đặc biệt này. Thương Lang nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng xanh của cô, liền bế cô đưa đến bệnh viện.
Sắc mặt cô trắng bệch không có chút máu, trên người có những vết thườn loang lổ. Nhìn Tử Ca, đáy lòng Thương Lang hiện lên cảm giác dằn vặt, tâm của hắn anh cảm thấy được đau.
Hạ Tử Ca, em không thể xảy ra chuyện gì.
Thời gian bọn họ ở cùng nhau rất ngắn, cô luôn nắm giữ vẻ bình tĩnh, bề ngoài nhìn cô giống bao người bình thường, nhưng không thể nhìn ra tâm của cô cực kì ngoan độc. Cô nói, Thương Lang, nếu tôi không ngoan độc thì tại một thời điểm nào đó, trái tim tôi sẽ bị tổn thương, như thế cuộc sống của tôi sẽ rất đau khổ. Anh xem, hiện tại những người khác không dễ dàng trêu chọc tôi, bọn họ cảm thấy tôi ngạo mạn lạnh lùng, như vậy tôi đã thành công trong việc tự bảo hộ chính mình.
"Đang giải phẫu, chưa thoát khỏi nguy hiểm."
Người đàn ông đi giày trơn bóng đạp trên đá cẩm thạch phát ra tiếng vang, bước chân của hắn trầm ổn, ánh mắt lóe sáng bắn ra tia nham hiểm, khóe môi khó có thể nhấp thành một đường thẳng hắn cong miệng hạ lệnh, "Tra."
Một chữ, mang theo tiếng sấm vang chớp giật ngang trời, sau đó mấy người nghe mệnh lệnh mà đi, nháy mắt trong h


Polaroid