Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Tác giả: Mộ Vân Già

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1994 lượt.

ột chút, "Sao lại thế này?"
"Người bệnh quả thật đã thoát khỏi nguy hiểm, thân thể có thể bồi dưỡng, nhưng tổn thương trong lòng không ai có thể giúp được. Hệ thần kinh đau bụng, không có thuốc tốt hay biện pháp nào để chữa, nếu cô ấy cứ để chuyện này luẩn quẩn trong lòng, người nào cũng không có cách, thuốc giảm đau và thuốc an thần chỉ giảm bớt được cơn đau thôi, nếu dùng thuốc một thời gian dài nó sẽ không còn tác dụng với bệnh nhân."
Tử Ca ngủ không yên, vô tri vô giác , cô nhìn thấy đứa nhỏ trên mình đầy máu, nó gục mặt trên đất khóc lóc không thôi.
Mẹ, vì cái gì mẹ không cần con nữa?
Mẹ, con đau quá.
Trên mặt và người đứa nhỏ toàn là máu , vô số vết thương lớn nhỏ, lòng của cô cũng đã mệt mỏi.
Cô muốn đem hai tay ôm lấy đứa nhỏ, nhưng tay chạm như thế nào cũng không tới, rõ ràng gần như vậy, vì cái gì cô chạm mãi vẫn không tới, trong lòng càng thêm sốt ruột, đứa nhỏ kia càng lúc càng lúc cách xa cô.
Con ơi . . . . .
Cô kêu lên, rồi bước một bước dài tiến lên phía trước, đột nhiên đứa bé biến mất hoàn toàn.
Không được! Đừng mà!
Tử Ca hốt hoảng tỉnh dậy, trên đỉnh đầu vần là trần nhà như cũ, cô vẫn đang nằm ở trên giường bệnh. Bên cạnh, trên chiếc ghế dài, Thương Lang đang nhắm mắt dưỡng thần.
Tử Ca giật giật, tay không tự giác lại xoa bụng, mấy ngày nay cô đã hình thành thói quen, thói quen để tay lên vị trí kia đi nghe thai đập, thói quen nói chuyện với Bảo Bảo một cách lặng lẽ ở trong lòng.
Nhưng mà, hiện tại, tất cả đều đã tan biến mất.
Cô vẫn chỉ là một người.
Thương Lang mở mắt ra, thấy Tử Ca chính đang ngồi dựa vào đầu giường, chăn đơn che ở trên người, tay của cô để bên ngoài chăn, chiếc chăn đắp ngang ngực, đồ bệnh nhân rộng rãi mặc trên người cô, nổi bật vẻ suy nhược hiện tại của cô.
Mấy ngày nay, cô cực kì nghe lời, nói ăn là ăn, ngủ là ngủ, nhưng một câu cũng không hề nói.
Mà anh, vốn là người ít lời, nên không biết phải nói gì với cô, chỉ có thể lặng lẽ nhìn cô suy yếu như vậy.
Trong lúc này, Sở Luật cũng tới vài lần, hắn phái người tìm manh mối nhưng cũng không tra được nhiều, muốn tới hỏi cô một chút nhưng sợ cô chưa tiếp nhận nổi nên đành thôi.
"Cuối cùng cô muốn thế nào? Đứa nhỏ không còn là không còn, cô cứ như vậy mãi thì nó cũng không quay về đâu." Sở Luật mắng to, hắn cho rằng nhặt về một cái mạng là tốt rồi, lại không biết, chuyện đã xảy ra ngoài ý muốn.
Hạ Tử Ca, đứa bé trong bụng là sinh mệnh của cô.
Trình Lan nhìn Tử Ca ngồi ở trên giường bện, không hề tức giận, nước mắt nhịn không được liền rơi xuống. Sở Luật tìm cô nói muốn để cho cô đi gặp một người, cô tìm mọi cách kháng cự, sớm biết người đó là Tử Ca, nhất định cô đã qua đây sớm hơn.
Sở Luật nói, Tử Ca tự đã tỉnh muốn cô lừa Tạ Phương nói bà không cần lo, trừ việc đó hắn cũng không nói thêm gì.
"Tử Ca, tôi là Trình Lan." Cô nghẹn ngào , hai tay nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của Tử Ca .
Tử Ca buông mắt xuống, cô nhìn Trình Lan chằm chằm, tầm mắt từ từ ngưng tụ. Trình Lan bổ nhào tới ôm lấy thân thể của cô, Tử Ca đã đoán được chuyện gì sẽ xảy ra vì cô biết, ngoài việc ôm lấy cô, Trình Lan không biết nên an ủi cô như thế nào.
"Tử Ca, cô đừng như vậy, cô như vậy tôi rất sợ, nếu cô cảm thấy khó chịu thì hãy khóc đi." .
Nước mắt Trình Lan thấm vào tai Tử Ca, thân thể cô giật giật, cánh tay nhẹ nhàng nâng đầu vai của Trình Lan lên, "Trình Lan, nước mắt tôi đã chảy khô, từ lúc tôi rời khỏi bàn mổ, Hạ Tử Ca trước kia đã chết rồi."
Giọng nói của cô cực kì bình tĩnh, không có chút gợn sóng, khóe miệng nhếch lên một đường tạo thành nụ cười, ai mà không biết đó là nụ cười đau khổ chứ.
"Tử Ca!" Trình Lan vui mừng, Tử Ca có thể đáp lại lời của cô.
Trình Lan lau nước mắt, cô nhìn Tử Ca, trong ánh mắt từ từ hiện lên vẻ kiên định, "Tử Ca, cô đã tỉnh lại, nếu bản thân cô không cho mình một con đường sống, thì phải làm sao bây giờ ? Cô nghĩ mọi mọi người có thể đem cô từ Quỷ Môn Quan trở về đây là điều dễ dàng sao?"
Tử Ca xốc lên chăn, cô thong thả đứng lên, cô hồi phục cực nhanh, tuy mỗi ngày ăn cơm đều nôn mất một nử, nhưng vết thương trên người hồi phục rất nhanh.
"Trình Lan, cô yên tâm, tôi sẽ không hại chính mình." Cô đứng dậy, đứng cạnh cửa sổ trong phòng bệnh, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu trên thân thể cô, để cho thân thể cô phản chiếu ra một luồng sáng.
Không có lý do gì, người làm cô bị thương lại có thể nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật.
Trình Lan nhìn bộ dáng của cô, bộ dáng kiên cường khiến Trình Lan yên tâm. Nhưng trong lòng ẩn ẩn lo lắng không thể nói thành lời, Trình Lan chần chờ gọi, "Tử Ca. . . . . ."
"Trình Lan, tôi không sao, thật sự, nếu Diêm vương không muốn thu nhận tôi, thì tôi phải hồi báo ông ta thật tốt." Cô xoay người lại, ánh mặt trời theo lưng cô bắn về mọi phía, Trình Lan không thấy rõ trên mặt Tử Ca có biểu tình gì nhưng cô vẫn thấy lạnh cả người.
"Khiến mọi người lo lắng rồi."
Trình Lan lắc đầu, "Chỉ cần cô có thể nghĩ thông suốt, thì mọi chuyện đều tốt hơn rồi."
Tử Ca nghiêng người đi, khóe miệng d


XtGem Forum catalog