Tác giả: Mộ Vân Già
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342078
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.
>Đầu dây bên kia quả nhiên có người ngơ ngẩn, có chút kinh hoảng hỏi "Tử Ca? "
"Bây giờ cô đang ở đâu?"
"Ở nhà"
"Vườn hoa Thượng Văn? Chờ, tôi lập tức đến" Tử Ca nói xong, liền hướng về phía tài xế phân phó "Vườn hoa Thượng Văn, lầu 5"
"Cô, tại sao biết tôi ở đó?" Thanh âm của Trình Lan lộ ra vẻ hoảng hốt
"Trình Lan, mấy năm này là tôi không muốn tìm cô chứ không phải là không thể tìm được"
Quả quyết cúp điện thoại, Tử Ca nhìn chằm chằm bóng đêm ngoài cửa sổ, khóe miệng cười cười. Cô ta đã từng là bằng hữu tốt nhất của cô, giữa hai người đã có với nhau nhiều kỉ niệm đẹp
Mở cửa sổ ra, gió thổi vào khiến cô rùng mình, gió thổi qua những sợi tóc rồi thổi ngang qua tai, Tử Ca hơi nghiêng mặt để mặt mình trực tiếp đón nhận làn gió lạnh ấy, nó có thể khiến cô tỉnh táo hơn
Tài xế nhìn qua kính chiếu hậu, trên người cô khoác một chiếc áo màu đen tô đậm dáng vẻ xinh đẹp của mình, chẳng qua khuôn mặt của cô rất lạnh. Đang cuối thu về đêm gió rất lạnh, ngay cả ông ta cũng thấy lạnh. Vậy mà, cô mở cửa đón gió, để nó trực tiếp phả vào mặt, khiến ai nhìn vào cũng không đành lòng
"Tiểu thư, đóng cửa sổ lại đi, cẩn thận bị cảm lạnh\'
"Đừng gọi tôi là tiểu thư"
Đột nhiên quay đầu lại, Tử Ca lạnh nhạt nói khiến tài xê ngẩn người, quả nhiên rất lạnh
"Vậy tôi nên gọi cô là gì?"
Đã hơn bốn mươi tuổi, ông cũng không vì nụ cưỡi lạnh nhạt của cô mà xa cách. Chỉ có những người làm ăn sinh sống về đêm mới hiểu cuộc sống vất vả và tẻ nhạt như thế nào. Vì thế cùng khách hàn huyên vài câu sẽ khiến tâm tình tốt hơn nhiều
Tử Ca trầm mặc, không nói gì, cô nhìn qua bên ngoài mở miệng hỏi "Còn bao lâu nữa?"
"Nửa giờ nữa sẽ đến nơi, hiện tại đường đang được sửa lại, nếu không nhiều nhất là hai mươi phút nữa có thể đến nơi, chúng ta bây giờ phải đi đường vòng" Thấy cô nguyện ý trả lời, tài xế cũng vui vẻ đáp lại
"Cô cùng chồng mình gây gổ với nhau sao? Vợ chồng đôi lúc cãi nhau cũng là chuyện bình thường, đâu có thể êm ấm mãi, cô việc gì phải
Con và anh ta, đã không thể như ngày xưa
Đến bệnh viện là lúc trời đã khuya lắm rồi, buồn cười nhất chính là Hạ Xương Nguyên cùng Tạ Phương nằm cùng một bệnh viện, Tử Ca đã thay quần áo, mặc một chiếc áo sơ mi cùng áo khoác ngoài mỏng nhẹ, tóc dài dùng kẹp tóc buộc chặt lên, nhìn trẻ trung hơn rất nhiều
Tạ Phương đã ngủ, mấy ngày nay tình trạng sức khoẻ rất tốt, không nôn mửa, ngôn ngữ chưa được lưu loát nhưng có thể phân biệt được. Mấy ngày nay Trương mụ luôn luôn ở bên cạnh Tạ Phương. Tuổi đã cao như vậy, chuyện thức đêm là không dễ dàng, đuổi Trương mụ về nghỉ ngơi, Tử Ca an vị ở trước giường của Tạ Phương, ánh mắt nhìn chằm chằm vô thức rơi một giọt lệ
Tạ Phương chuyển tỉnh liền thấy Tử Ca ngồi ngẩn người trước giường bệnh, bà khẽ chạm vào tay cô, chỉ thấy Tử Ca đột nhiên hồi thần, vội vàng hỏi thăm "Sao vậy, có nơi nào không thoải mái sao?"
Tạ Phương lắc đầu một cái "Con ở đây làm gì?"
Trên mặt Tử Ca toát lên vẻ mệt mỏi khiến Tạ Phương chua xót, chẳng qua đột nhiên nghĩ đến Tử Ca ở chung một chỗ với người đàn ông kia, đối mặt với cậu ta, khuôn mặt Tử Ca không hề giấu đi bất kỳ cảm xúc nào, vui buồn giận hờn đều thể hiện ra ngoài
"Là bởi vì người đàn ông kia sao? Mộ Diễn? Tử Ca con nói thật cho mẹ biết, con đã thích cậu ta sao?"
"Không có" Sắc mặt Tử Ca đột nhiên tái nhợt, cô kích động đứng lên vội vàng phủ nhận
Tạ Phương chỉ nhìn cô, cũng không nói nữa. Hồi lâu, ý thức được mình đang kích động, Tử Ca chán nản ngồi xuống " Mẹ không phải vì anh ấy mà vì con và Chung Nham đã không thể quay trở về như ngày trước được nữa"
Cô xoa xoa mi mắt "Chúng ta không nói đến anh ta nữa được không? Cổ phần Chung-Hạ không lấy được nhưng con có cách khiến mẹ nửa đời sau không cần lo lắng"
"Tuổi mẹ cũng đã cao, chỉ là nhìn thấy Hạ Xương Nguyên đem hết tâm huyết từ trước đến nay của mẹ phân tán đến tay Lý Phân, mẹ không cam lòng mà thôi. Con xem nên làm gì thì làm đi"
Nhìn Tạ Phương một lần nữa chìm trong giấc ngủ say, để bác sĩ thay bình nước, Tử Ca đẩy cửa đi ra ngoài. Cửa vừa mở ra, cả người cô sửng sốt, Chung Nham dựa vào vách tường, sắc mặt âm trầm cực độ
Tử Ca không biết anh ta đứng ở chỗ này đã bao lâu, nghe được bao nhiêu chuyện cô cùng Tạ Phương nói với nhau
Tử Ca tự giễu một cái, cô không làm gì có lỗi, không cần cảm thấy ngượng ngùng "Anh tới đây làm gì?"
Anh ta không ở cùng Hạ Minh Châu mà lại xuất hiện trước cửa phòngTạ Phương, cô càng nhẹ nhõm hỏi, sắc mặt Chung Nham càng khó coi. Anh ta nắm chặt tay khiến gân xanh nổi lên thể hiện sự nhẫn nhịn sự tức giận trong lòng, Tử Ca đóng cửa phòng bệnh lại, không muốn để những chuyện này làm ảnh hưởng đến Tạ Phương
Cô mới vừa bước tới cửa liền bị Chung Nham kéo lại, anh ta đem cô kéo vào vách tường, trên mặt thể hiện vẻ tức giận điên cuồng "Tử Ca, đem đồ này trả cho tôi thì coi như giữa chúng ta không còn dây dưa sao?"
Thanh âm của anh ta thật thấp, cùng sự đè nén cơn giận dữ trong lòng, Tử Ca bị anh ta kìm chặt không thể