Tác giả: Mộ Vân Già
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2086 lượt.
nói cho bà biết chuyện Hạ Xương Nguyên bị tập kích, tránh gây áp lực cho bà khiến bệnh tình xấu đi
Ngón tay lướt qua màn hình, chiếc điện thoại di động màu trắng anh đưa cô chưa từng bỏ quên
Cô vô thức gọi cho Mộ Diễn, một lúc lâu nghe được tiếng nói của anh cô mới hoảng hồn
"Là ai?"
" Là tôi Tử Ca. Mộ Diễn ngày mai có hay không...." Đang nói dở một cô gái đi vào vừa đi vừa nói, thanh âm nũng nịu khiến người ta rợn tóc gáy
Cô định nói gì nhưng không nghĩ ra từ ngữ nào để nói, hai người trầm mặc hồi lâu, dường như chỉ nghe thấy tiếng hít thở nhỏ của nhau. Đang định nói những gì nhưng lại nghe được thanh âm của người khác nói chuyện với anh "Mộ Diễn, anh nhanh một chút tới đây đi"
Cô cảm thấy bối rối, chỉ nhẹ nói" Mộ Diễn, chiếc vòng anh tặng tôi rất đẹp"
Buổi tối hôm nay trời rất đẹp, những vì sao nhỏ lấp lánh trên bầu trời, Tử Ca đi trên đường cái rộng rãi, cô muốn đi chậm lại vừa đi vừa cảm nhận hạnh phúc xung quanh, có thể hít khí trời trong lành như vậy cô thấy vui. Tử Ca cũng không ở trong biệt thự của Tạ Phương, cô có thói quen ở trong một căn nhà nhỏ, ở đó cô có thể trút hết nỗi buồn, cảm thấy gánh nặng trong lòng giảm bớt đi
Xúc động là ma quỷ, quả nhiên không sai
Anh ừ một tiếng, Tử Ca không nói lời nào vội vã cúp điện thoại
Trên Đường Đi Gặp Trình Lan
Mộ Diễn hỏi cô nhớ anh sao?
Tử Ca muốn nói cô không nhớ nhưng không cách nào cự tuyệt nhịp đập của trái tim. Chỉ có thể cười khổ, có những người đàn ông chỉ có thể thưởn thức từ xa chứ không thể bỏ vào sâu trong nội tâm, Mộ Diễn, anh chính là người như vậy.
Cuối mùa thu ban đêm gió rét lạnh, bóng lưng của cô có vẻ cô đơn mà trống trải. Đã có lúc cô rất mệt mỏi muốn tìm một người đàn ông đểh co mình có thể dựa vào một chút, nhưng là ở nơi nào mới có người đó đây?
=======
Đang lúc tầm mắt của người đàn ông nhìn về phía cô, Tử Ca ổn định tâm tình chống lại tầm mắt của người đàn ông kia, cho dù cách một khoảng cũng gọi là xa, cô cũng có thể nhận ra được ánh mắt băng lãnh và độc ác của hắn
"Trình Lan?" Phảng phất xác nhận Tử Ca gọi tên mình, Trình Lan nắm thật chặt cánh tay Tử Ca, hơi thở có chút dồn dập mang theo đau đớn, "Tử Ca, đỡ tôi một cái, tôi đứng không được."
Khóe mắt hung hăng co quắp, Tử Ca cơ hồ có thể đoán được đã phát sinh chuyện gì, cô muốn đi tới, cước bộ lại nặng nề không đứng lên nổi.
Trình Lan, làm sao lại chọc phải người như vậy?
Tròng mắt nhẹ nhàng chớp chớp lại không kết luận được điều gì
Tử Ca đặt tay ở hông Trình Lan, tròng mắt hung hăng trợn to, Trình Lan hai chân ở trong đêm tối run lẩy bẩy, nắm chặt cái váy bị rách, đôi chân thon thả có dính một vài tia máu
Lòng cô cảm thấy chua xót, tràn ra khắp thân thể, ánh mắt Tử Ca ướt át, cho dù biết Trình Lan không thấy được, cô vẫn khẽ gật đầu một cái, lưu loát cởi áo khoác trên người xuống bọc lấy thân thể của Trình Lan, đón một chiếc taxi, ngồi vào.
Đầu Trình Lan tựa vào bả vai Tử Ca , trong giọng nói cơ hồ có tiếng khóc, "Tử Ca, đừng xem, tôi đau quá."
Dáng vẻ của Trình Lan lúc đó khiến cô rất lo lắng, nhưng cô ta không chịu đi bệnh viện, Tử Ca không thể làm gì khác hơn là chọn nhà nghỉ để đi vào, Tử Ca mở nước nóng trong bồn tắm để Trình Lan rửa sạch thân thể
Phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy ào ào, mơ hồ còn nghe được tiếng khóc, Tử Ca đứng ở cạnh cửa lắng nghe động tĩnh bên trong, sắc mặt của cô lạnh nhạt, không có bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự lo lắng, khi nghe được tiếng nước thong thả chảy, Tử Ca mới từ từ đứng lên ngồi ở trên giường.
Cửa mở ra, Trình Lan trùm khăn tắm đi ra, cô ta cúi thấp đầu ngồi trên giường. Tử Ca đưa cho cô ta một cốc nước ấm, cô ta nhận lấy uống một hớp, hồi lâu, không nhịn được không khí trầm mặc, Trình Lan ngẩng đầu lên "Cô không hỏi tôi sao?"
Tử Ca kéo kéo khóe miệng, "Tôi hỏi cô, cô sẽ nói sao?"
Nhớ tới lúc mới lên đại học, mỗi ngày vào buổi tối gọi Trình Lan xuống ăn cơm, cô ta nói giảm cân, nhưng khi vo tình quay ngược trở lại, thì thấy cô ta đang ngồi trong góc ăn bánh bao. Trình Lan thấy cô tiến vào lúng túng luống cuống tay chân.
Một khắc kia, Tử Ca muốn cùng Trình Lan trở thành bằng hữu, bởi vì trải qua hoàn cảnh nghèo khó con người càng cố chấp, hơn sống tình cảm hơn, cũng có một vài người không thể hiểu được thứ tình cảm đích thực đó
Cho nên, Trình Lan là bằng hữu tốt nhất của cô. Cô ta tiếp xúc với cô có lẽ vì mục đích cá nhân nhưng cũng bởi vì cô quá tin tưởng người khác nên họ mới có thể đến gần cô như vậy và cũng bởi vì cô quá tin tưởng vào hai chữ "Bằng hữu" mới có kết cục ngày hôm nay
"Là, tôi cái gì cũng không có, chỉ là một tiện nữ bán thân, vậy thì thế nào? Tôi làm phiền cô?" Trình Lan từ dưới đất đứng lên, ánh mắt cô ta mang theo hận ý mãnh liệt, cơ hồ muốn đốt cháy những người đàn ông đã chạm vào cô ta
Chẳng qua là, mọi sự tinh khiết trước kia đã không trở về nữa, ánh mắt ảm đạm, nghĩ đến người đàn ông kia, Trình Lan cảm giác hô hấp của minhg đều bị cướp đi, ngay cả nhớ tới hắn ta, toàn thân