Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2654 lượt.
ác khó thở nơi lồng ngực mới từ từ tan biến.
Tựa vào đầu giường, cô xem sách, cảm giác mắt mình mỏi từng cơn.
Cả người rất yếu, rất buồn ngủ, rất mệt, đầu lại hơi đau.
Thuốc lần này, tác dụng phụ hơi nhiều, có lẽ liên quan đến việc cô ngừng thuốc đã lâu lại cộng thêm sức khoẻ không được tốt.
Cô đắp chăn, định trườn người xuống.
“Chức Tâm.” Có người kẻ cả gọi tên cô.
Cô giật mình, ngước mắt lên, vội vàng ngồi dậy.
Là mẹ chồng Tống Tiêu Phong, trong tay bà còn ẵm đứa bé đã ba tháng rồi cô chưa gặp mặt – Lãng Lãng.
Cô bỗng cảm thấy khó thở.
“Nghe nói con bị bệnh, mẹ đến thăm con.” Mẹ chồng ngồi xuống trước mặt cô.
Cô lịch sự mỉm cười, nhưng ánh mắt lại dừng ở Hứa Lãng.
Chuyện đã xảy ra rồi, nếu cô chọn tiếp tục cuộc hôn nhân này, vậy thì cô bắt buộc phải chấp nhận một sự thật đã rồi.
Nhưng, vì sao khi thấy đứa trẻ này, tim cô như bị ai đâm phải.
“Lãng Lãng được mẹ ruột nó chăm sóc rất tốt, con xem mập mạp tròn trịa chưa này!” Mẹ chồng cười với cô, làm như chỉ là vô tình nói ra.
Bà hoài nghi, nếu là bà nằm viện, con trai có chi mạnh tay như thế này không?!
Khoé môi Chức Tâm đông cứng lại.
Nằm viện ba ngày, cô không rời khỏi phòng bệnh đến nửa bước, ngủ nhiều hơn thức, chỉ biết đây là phòng bệnh một giường, chứ không để ý đây lại là phòng VIP độc lập.
“Nhưng cũng đúng thôi, dù các con dạo này không được vui vẻ cho lắm, nó có thế nào thì cũng phải chăm sóc con, đàn ông mà, muốn có chỗ đứng trên thương trường thì phải giữ gìn hình tượng của mình.” Mẹ chồng cười ngọt nhạt.
Cô không phản bác, cô biết vì sao mẹ chồng lại nói như thế.
Tuy quan hệ giữa cô và mẹ chồng thường ngày luôn rất chừng mực, có thể tránh tiếp xúc thì tránh, nhưng thật ra tận đáy lòng cô rất đồng cảm với mẹ chồng, thậm chí còn cảm thấy buồn thay cho bà.
Ở Hứa gia, thân phận của mẹ chồng luôn rất bấp bênh.
Cho dù, bốn người phụ nữ không ngừng phân cao thấp nhưng mẹ chồng cô là người bị ghẻ lạnh nhất, ngoại hình già cỗi đã không còn thu hút nổi chồng, cũng chẳng có gia thế bề thế để người ta tôn trọng, càng không có đủ tài để củng cố địa vị của mình.
Thứ bà có duy nhất, khiến bà có thể ưỡn ngực tự hào với người khác đó chính là thành công của con trai.
“Nhưng, thằng Thâm có lúc cũng chẳng biết chừng mực gì cả, chăm sóc vợ là chuyện khó tránh, nhưng chăm sóc đến mức sức khoẻ của cha mình cũng không màng đến thì thật là quá đáng đúng không?”
Cô nhìn mẹ chồng, biết bà chắc chắn có ẩn ý sau lời nói, “Cha đã khoẻ chưa ạ?”
“Cha con mấy năm nay bệnh nhồi máu cơ tim ngày càng trầm trọng, mỗi lần kiểm tra sức khoẻ, mọi người đều rất lo lắng, tất cả các thành viên trong gia tộc chúng ta đều phải có mặt! Nhưng lần này thằng Thâm nó lại không đến.” Sắc mặt mẹ chồng sa sầm.
Trước đây, Hứa Ngạn Thâm luôn làm tròn bổn phận đối với gia đình, tuyệt đối không bao giờ chểnh mảng, không ngờ lần này anh lại lơ là đến mức quá đáng như vậy.
Tống Tiêu Phong vừa nghĩ đến lúc đó mình mất mặt như thế nào lại cảm thấy vô cùng phẫn nộ.
Đều là do con nhỏ này hại cả!
“Lợi ích trong những chuyện như thế này, những người xuất thân trong gia đình bình thường như con sẽ chẳng thể nào hiểu nổi.” Mẹ chồng phẩy tay, tỏ ý chuyện này nói với cô cũng chẳng được ích gì.
Cô cười khẽ.
Cô quả thật không hiểu.
Nếu cha mẹ lâm bệnh, phận làm con cô nhất định sẽ dành thời gian để ở bên họ, chăm sóc họ, chứ không phải đến lúc khám sức khoẻ định kì mới đến hỏi han. Tâm thái sốt ruột của mọi người như thể chỉ đợi bố chồng chết sớm để tiện bề chia gia tài.
Lần đầu tiên bố chồng nằm viện, cô cũng đã từng hỏi Hứa Ngạn Thâm, cô có thể làm được gì.
Vì là cha anh, nên dù có phải hầu hạ một ông già khó tính cô cũng không oán không hận.
Nhưng câu trả lời của anh là, không cần làm gì cả.
Làm nhiều sai nhiều, chỉ im lặng nhìn là được.
Đó chính là gia đình của anh.
Cô xót xa nhưng lại không thể hoà nhập, không thể nhắm mắt làm theo được.
“Những cái khác con đừng quan tâm, bây giờ con chỉ cần mau chóng khỏi bệnh, đừng để thằng Thâm nó phải phân tâm là được rồi!” Tống Tiêu Phong hiểu rất rõ con trai mình yêu cô con dâu này như thế nào, chỉ cần sức khoẻ nó có chút vấn đề là con trai bà không còn tâm trí đâu để làm chuyện khác.
Lời mẹ chồng rõ ràng là đang cảnh cáo.
“Con biết rồi, con sẽ khuyên nhủ anh ấy.” Cô ôn tồn nhận lời.
Cô không phải chưa từng khuyên nhủ anh, tính Hứa Ngạn Thâm rất độc đoán, thích gì làm nấy, những gì không muốn nghe anh sẽ tự động lờ đi.
Điều duy nhất cô có thể làm là để sức khoẻ của mình chuyển biến tốt lên từng ngày, Hứa Ngạn Thâm sẽ yên tâm làm việc.
Cánh tay cô tê nhức.
Cô cúi xuống, thì ra Lãng Lãng đã bò lên giường cô, nhìn thấy gì cũng líu lo, cặp mông béo núc của nó đang ngồi trên tay cô.
Cô bị đè không thể cử động, mắt cứ nhìn chằm chằm đứa bé.
Tất cả đều là quyết định của người lớn, sinh mệnh bé nhỏ này dù không nên tồn tại nhưng nó vô tội.
Nó đâu có hiểu gì.
Lãng Lãng