Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2649 lượt.

ổi mọi suy nghĩ trong cô về anh.
Thì ra, quả thật chỉ là vì không đúng người mà thôi.
Hạ Hà đứng trước mặt họ, không biết phải đặt dấu chấm hỏi như thế nào cho quá khứ của mình.
Thật ra, sau khi quen biết Chức Tâm, cô từng nghĩ không chỉ một lần, nếu năm đó người mà anh muốn chia tay không phải là cô mà là Chức Tâm, anh có cảm thấy nhẹ nhõm khi dứt áo ra đi như thế không?
“Đúng rồi, giới thiệu với em, Hạ Hà em chắc đã từng gặp, cô ấy là họ hàng của anh.” Anh ôn tồn giới thiệu hai người với nhau.
“Hi!” Hạ Hà nháy mắt với cô.
Cô nở nụ cười, thuận theo ý đối phương, giả vờ cô và Hạ Hà vừa quen biết nhau.
Anh đút từng muỗng cho cô, cháo chảy xuống cổ họng cô, vị đường ngòn ngọt, âm ấm nhưng không làm trái tim cô cảm thấy ấm áp.
Không biết vì sao, sự giới thiệu qua loa của anh, khiến cô dễ dàng nhớ lại những lời dối trá, giấu giếm của anh về sự ra đời của Lãng Lãng.
Không muốn bị vây hãm bởi những cảm xúc tiêu cực của quá khứ, cô dùng sức gạt bỏ ra khỏi đầu, nhưng lại cảm thấy choáng váng.
Anh lấy tay đỡ lấy mặt cô, “Sao thế? Lại bị chóng mặt à?” Nhíu mày, thức ăn của cô đều còn nóng hổi, lại ở trong danh mục thức ăn chỉ định, anh đều đã đưa cho chuyên gia dinh dưỡng xem, rốt cuộc là đến khi nào cô mới khoẻ trở lại?
“Không có, em rất khoẻ.” Cô khẽ mấp máy môi, cố nặn ra nụ cười.
Cô không quen thân mật với anh trước mặt người khác, huống hồ gì đó lại là trước mặt Hạ Hà.
Từ sau khi biết Hạ Hà là mối tình đầu của anh, cảm giác của cô cứ sao sao đó, trong lòng luôn có cảm xúc phức tạp khó nói ra thành lời.
“Ngạn Thâm, hình như anh có cuộc họp quan trọng vào sáng nay đúng không?” Hạ Hà nhắc anh, “Hôm trước dượng đi kiểm tra sức khoẻ định kỳ, anh cũng không đi. Hôm nay cuộc họp này, dượng cũng có tham gia đó.” Cô đến để đưa tin.
Biết anh ở bệnh viện suốt, sợ anh không có mặt, sáng nay cô có ý đến đây để nhắc nhở anh.
Đút xong cháo cho Chức Tâm, anh dùng luôn muỗng của Chức Tâm ăn chỗ cháo còn thừa trong bát, hồn để tận đẩu đâu.
Anh biết, Hạ Hà không phải lo lắng suông.
Hôm trước, cha đi kiểm tra sức khoẻ, vì Chức Tâm, anh không đi, không biết mình đã bị những người khác trong gia đình đâm sau lưng thế nào. Nếu cuộc họp sáng nay anh lại không tham gia, cha nhất định sẽ nổi cơn thịnh nộ, tuy không đến nỗi đánh đòn chí mạng vào tiền đồ của anh, nhưng ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến sự đánh giá của cha về anh.
Bây giờ là thời điểm mấu chốt, rất nhiều người hy vọng anh xảy ra chuyện, anh nhất thiết phải thận trọng, không để bọn họ nắm được thóp của mình.
Nhưng… Anh không thể bỏ mặc Chức Tâm.
Chức Tâm im lặng, cô biết, Hứa gia rất quan trọng đối với anh.
Đây mãi mãi là vết thương chí mạng giữa họ.
“Anh đi làm đi, sức khoẻ em không sao đâu.” Cười nhẹ, cô ôn tồn chủ động lên tiếng.
Cô sẽ không sao hết, đã không sao từ lâu rồi.
Anh nhìn cô, vừa nghiêm túc vừa chăm chú.
Anh không hiểu phụ nữ, nên không biết có không sao thật hay không hay chỉ là nói miệng mà thôi.
“Sáng nay em cũng không có việc gì, em sẽ ở lại với Chức Tâm, anh mau đi họp đi!” Hạ Hà giằng lấy chiếc muỗng từ trong tay anh, đẩy anh ra ngoài cửa, “Đúng rồi, dạ dày của anh không tốt, đừng ăn nhiều cháo quá! Tiện thể nhớ ăn một cái hamburger trước khi đi làm nhé!”
Chức Tâm nhìn thấy, nghe thấy, không nói lời nào.
Dạ dày của Hứa Ngạn Thâm không tốt, nếu ăn nhiều thức ăn lỏng sẽ khó chịu.
Cô biết rất rõ, chỉ là không ngờ, Hạ Hà cũng biết.
Anh vừa đi, Hạ Hà giúp cô dọn dẹp bát đĩa, suy nghĩ một hồi, cô vẫn quyết định sẽ không nhắc gì đến hộp cơm “lãng phí” tối qua, vì suy cho cùng quyền nói hay không nói ra thuộc về Hứa Ngạn Thâm.
Chỉ là…
“Chức Tâm, tôi thật sự rất ngưỡng mộ cũng rất ghen tỵ với cô đó.” Hạ Hà cười cười.
Những lời cô nói đều là thật, cảm giác vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tỵ rất chân thật.
“Cho nên, chị phải nhanh nhanh hết bệnh để còn hưởng hạnh phúc nữa chứ!” Hạ Hà vỗ vỗ đầu cô, rất thân mật, như hai người bạn thân thiết.
Cô gật đầu.
Tâm trạng rất phức tạp.
“Chuyện ly hôn, suy nghĩ thêm đi, đừng nhắc đến nữa.” Hạ Hà khuyên cô, “Cho anh ấy một cơ hội cũng là cho mình một cơ hội.”
Dù khiên cưỡng nhưng cô vẫn mỉm cười.
Cô có.
Có lẽ trong mắt người khác, cô đối với anh có chút lạnh nhạt, nhưng cơ hội, cô thật sự đang cho anh, cũng là đang cho mình.
Cô chỉ là, lo lắng không biết nên cười, nên chung sống với anh thế nào mà thôi.
Bây giờ cô làm gì cũng cảm thấy không tự tại.
“Nếu cô muốn từ bỏ anh ấy thì tôi sẽ không khách sáo nữa đâu nhé!” Hạ Hà giống như nói đùa uy hiếp cô.
Nhưng cả hai đều biết Hạ Hà không phải là đang nói đùa.
Nếu có một ngày, họ không còn đi chung một con đường nữa, cô sẽ thật lòng chúc phúc cho Hạ Hà và Hứa Ngạn Thâm.
Cô biết, Hứa Ngạn Thâm sẽ không từ chối Hạ Hà.
Cô nhìn ra, so với những người khác, anh đối với Hạ Hà có chút đặc biệt.
Cô cười khẽ.
……
Nói chuyện với Hạ Hà một hồi cô cảm thấy hơi mệt.
Hạ Hà lấy cớ đi mua ít đồ, rời phòng bệnh để cô có thể nghỉ ngơi.
Hạ Hà vừa đi khỏi, cảm gi