Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2651 lượt.

đờ, bị động áp sát vào cơ thể ấm áp của anh.
“Anh ở bên cạnh em, ngủ đi.” Anh vuốt tóc cô, cho cô sự yên tâm.
“Ừm.”
Cô có chút né tránh nhưng lại không giống né tránh, hàm hồ đáp lại một tiếng, nhắm tịt mắt, một lát sau, trong vòng tay anh, thư thái đi vào giấc ngủ.
Còn anh, không hề buồn ngủ.
Anh nằm ở vị trí bên cạnh cô, im lặng ngắm nhìn gương mặt nhỏ say ngủ của cô.
Vị trí của họ, vẫn theo thói quen, anh trái cô phải.
Nhưng, anh thật sự không biết nên phải xử lý mối quan hệ gượng gạo hiện giờ giữa họ như thế nào, phải làm thế nào mới có thể tìm lại được cô.
Anh nhè nhẹ nắm lấy tay cô, đặt lên vị trí tim mình, nhắm mắt, anh yên lặng nằm bên cạnh cô.
Một chiếc giường, hai vị trí nằm hơi cách nhau.
Một chiếc giường, một nam một nữ không giống vợ chồng, mà lại là vợ chồng.
Sáng sớm hôm sau.
Trong mơ màng, cô nghe thấy có người nói chuyện.
“Cô ấy ăn gì chưa? Ý kiến của cô ấy thế nào?” Có người hỏi anh.
Ăn gì cơ?
“Thiu rồi, đổ đi rồi.” Anh chỉ nói năm chữ ngắn gọn, cắt ngang sự hiếu kỳ của đối phương.
Thức ăn lần đầu tiên anh tự tay nấu trong cặp lồng đã không thể ăn được nữa.
“Đổ đi rồi á?!…” Giọng đối phương rất thất vọng, rất tiếc rẻ.
Đổ thứ gì chứ?
Cô nằm trên giường, mở mắt ra.
Cô nghe ra đó là giọng của Hạ Hà.
Hạ Hà là bạn gái cũ của anh.
Là cô bán gái cũ môn đăng hộ đối, có thể sinh con khỏe mạnh cho anh.
Hạ Hà chỉ nhắc đến mối tình đầu một lần với cô, nhưng nó vẫn làm cô chấn động cho đến tận bây giờ.
Cô từng rất kinh ngạc, một cô gái vốn rất phóng khoáng như Hạ Hà cũng lưu luyến quá khứ đến vậy.
Tuy Hạ Hà luôn nhấn mạnh cô suýt chút nữa đã quên luôn dáng vẻ của anh.
Nhưng, càng nhấn mạnh thì càng có nghĩa là vẫn chưa thể quên được.
Đời một con người, có vài mối tình, có thể sẽ ở trong tâm trí đến hơn hai mươi năm.
Con đường cô và Hứa Ngạn Thâm cùng đi với nhau chẳng qua chỉ có tám năm.
Tuy cô từng nghĩ rằng họ sẽ có vô số tám năm đó.
Trước đây, cô từng truy hỏi anh, trước cô, anh đã từng quan hệ chưa, đã từng có bạn gái chưa.
Suy cho cùng, lần đầu tiên của họ, biểu hiện của anh không giống như kẻ lúc nào cũng suy nghĩ đến bộ phận dưới của cơ thể mình, nhưng tuyệt đối không phải là kẻ non nớt, bỡ ngỡ trong chuyện này.
Nhưng, anh rất kín tiếng, mặc cô moi thế nào cũng không moi ra được quá khứ của anh.
Anh luôn chỉ có mỗi một câu làm cô tức điên. “Chuyện trước đây chẳng còn ý nghĩa gì nữa, em muốn biết để làm gì?!”
Đúng vậy, đều là quá khứ rồi, cô không có cơ hội để tham dự vào quá khứ của anh, cô không thể yêu cầu anh như một tờ giấy trắng.
Dần dần, cô cũng chẳng còn hiếu kỳ nữa.
“Lần đầu tiên em làm sư phụ dạy đệ tử, anh chắc làm xôi hỏng bỏng không rồi chứ gì?” Hạ Hà bất mãn.
Hôm qua anh bỏ tâm sức ra nhiều như vậy, hôm nay chỉ qua quýt hai chữ “đổ rồi”, chẳng lẽ không biết dỗ dành vợ vài câu hay sao?! Miệng ở trên mặt dùng để làm đồ trang sức thôi à?
Cô dịch người ngồi dậy.
Nghe tiếng động khe khẽ, anh bước nhanh vào phòng.
“Tỉnh rồi à?” Anh áp sát cô, ánh mắt chăm chú nhìn cô.
Cô gật đầu, dịch người không tự nhiên.
“Hạ Hà đến rồi à?” Cô hỏi nhỏ.
Bên cạnh cô, chiếc gối ở đầu bên kia hơi trũng xuống, giường vẫn còn âm ấm, bất kỳ ai cũng có thể nhận ra, tối qua anh đã ngủ ở đây.
Cô hộ lý cũng vội vàng bước vào phòng bệnh, nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý, giúp cô kéo lại tấm drap giường hơi lộn xộn.
Cô lúng túng, dù tối hôm qua rõ ràng không có gì xảy ra.
“Ừm.” Thái độ anh bình thản, không quá chú tâm.
“Em đi rửa mặt.” Có khách ở đây, bộ dạng cô bây giờ thật kinh khủng.
Cô phát hiện dưới nền nhà đã có một đôi dép màu hồng, chân cô vừa chạm đất, xỏ dép vào chưa kịp bước đi thì anh đã nhấc bổng cô lên.
“Anh bế em đi.” Anh không để cô kịp có ý kiến, bỏ mặc người ở ngoài cửa, bế cơ thể cứng đờ của cô vào nhà vệ sinh.
Hạ Hà không được mời cũng bước vào phòng, đứng phía sau, sững sờ nhìn họ.
“Đợi tôi một lát, tôi sẽ nhanh thôi.” Cô cười gượng gạo với Hạ Hà, coi như một lời chào.
Một lát sau, vệ sinh cá nhân xong, anh lại bế cô ra
“Em tự làm được mà.” Cô mất tự nhiên.
Đặt cô xuống giường, anh cũng chẳng nói lời nào.
Sự tương tác giữa hai vợ chồng này thật thú vị trong mắt Hạ Hà.
Hạ Hà nở nụ cười, “Lúc nên để đàn ông thể hiện thì không cần khách khí đâu!” Cô nhìn ra, một người rất muốn từ chối, còn một người nửa bước cũng không nỡ.
Cô cười nhẹ.
Anh sờ tay cô, vẫn còn rất lạnh.
Anh tắt máy lạnh, đứng dậy, mở cửa sổ.
“Đây là cháo trắng do Hạ Hà nấu, em ăn chút đi.” Anh mở nắp hộp, đổ cháo ra bát.
Múc một muỗng đường đỏ cho vào cháo, anh quậy đều.
Bác sĩ nói, bổ sung đường với một lượng thích hợp có lợi cho sức khoẻ của cô.
Tất cả hành động của anh, Hạ Hà đều nhìn thấy, cũng cảm thấy kinh ngạc trong lòng, cô chưa từng thấy anh đối với ai chu đáo, tỉ mỉ như thế.
Cô luôn cho rằng, tuy anh không phải là người đàn ông vô tâm thô lỗ nhưng cũng không phải là người biết quan tâm chu đáo.
Hôm nay, những gì cô nhìn thấy làm thay đ