Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2676 lượt.
ng bình thường không phải nên tỏ vẻ đau khổ trước, đợi ba năm nữa mới tái hôn sao?” Người của xã hội thượng lưu không phải thích giả tạo sao?
“Vì, nếu cô ấy chết, cô ấy sẽ biến thành chất độc trong người tôi, tôi bắt buộc phải loại bỏ cô ấy, mới có thể đi con đường của mình.” Anh lạnh lùng nói.
Thật tàn nhẫn.
Nhưng, cô thích!
Cô thích cách nói của anh, thích sự sắc sảo của anh, càng thích vẻ vô tình của anh.
“Chết thật, cô ấy mà nghe được lời này của anh, nhất định sẽ không phục, khóc lóc ở dưới đó cho xem!” Vương Đan cảm thấy vui sướng.
Vì câu nói của cô, mắt anh trở nên thâm sâu khó dò, “Đúng vậy, cô ấy sẽ… không phục!”
“Nói ra thật đáng tiếc, cô ấy còn trẻ thế đã qua đời.” Vương Đan giả vờ thương tiếc.
“Đúng,… cô ấy mới hai mươi tám tuổi, cuộc sống tự do còn chưa kịp bắt đầu…” Ánh mắt anh càng thâm trầm.
“Hay nói chuyện khác vui hơn đi.” Vương Đan gợi cảm nghiêng đầu, mái tóc quăn gợn sóng, từ vai cô rủ xuống, cô chồm người về phía anh, lấy ngón tay nghịch ngợm cà vạt anh, khiêu khích, lần đầu tiên tự tin thốt ra lời mời mọc, “Tối nay… qua đêm ở chỗ em nhé?”
Cô rất hiếu kỳ, năng lực tình dục của anh có khỏe như năng lực làm việc của anh không?!
Anh nhìn cô một cái, đáy mắt không chút gợn.
“Được.”
Anh nhìn khắp lượt xung quanh.
Phòng khách bốn bề đều là gương, có thể nhìn thấy vô số mình trong đó khiến thị giác như muốn hoa lên, một chiếc tivi màn hình tinh thể lỏng cực đại, kệ CD cực đẹp, thể hiện sự theo đuổi cuộc sống giàu có của chủ nhân.
Bước vào trong, phía tường nối liền với phòng khách treo một bức ảnh nghệ thuật cực lớn.
Nude nửa người.
“Đẹp không? Vóc dáng em rất đẹp phải không?!” Chỉ tấm hình nude nửa người của mình, Vương Đan mờ ám chu môi thổi vào tai anh.
Thấy anh nói như vậy, dáng vẻ vẫn trầm tư, bất động, không có vẻ gì là hấp tấp, háu đói muốn vồ ngay lấy, Vương Đan đành ngừng lại.
Có bệnh ưa sạch sẽ sao?
“Vậy em đi tắm trước nhé.” Cô nở nụ cười dịu dàng như nước.
“Ừm.” Anh ngồi ở quầy bar, nét mặt bình thản, nhấp rượu một mình.
……
Nửa tiếng sau, Vương Đan tắm xong, xịt nước hoa, trang điểm nhẹ nhàng, mặc một chiếc áo ngủ gợi cảm cột dây hờ hững ở thắt lưng, áp sát vào anh.
Còn anh vẫn dáng vẻ đó.
Không vồ vập cũng không cự tuyệt.
“Uống ly rượu trước đã, làm ấm cơ thể.” Anh đẩy ly rượu vang cho Vương Đan.
Vương Đan cười, không biết xấu hổ, “Làm ấm tình cảm chứ?!” Đàn ông đều như thế, hy vọng người phụ nữ có thể hết mình trên giường.
Dù không có men rượu cũng có thể rất hết mình mà, cô sẽ cho anh biết thế nào gọi là “công phu” nhưng Vương Đan vẫn cười uống cạn ly rượu.
“Ngạn Thâm, hôm nay, anh muốn… chơi thế nào…”
Anh không trả lời.
Vương Đan vặn vẹo, uốn éo áp sát vào anh, anh cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
“Biết không, hôm nay cô nói rất đúng, Chức Tâm mới hai mươi tám tuổi, chết rồi, thật đáng tiếc.” Anh thong thả nói.
Không khí đang lãng mạn như vậy tự dưng nhắc đến người chết làm gì?
Vương Đan có chút không vui, nhưng, không dám biểu lộ, vì dù gì Hứa Ngạn Thâm cũng là người vô cùng cao ngạo, thời gian này toàn là anh chủ động hẹn cô, cô ngoài vui sướng ra còn cảm thấy rất thỏa mãn, hãnh diện.
“Lần đầu tiên chúng tôi quan hệ, cô ấy tưởng rằng tôi đã say, thật ra tôi lừa cô ấy, người say như một chú mèo nhỏ là cô ấy mới đúng. Lúc đó, tôi đã có cảm tình với cô ấy rất lâu rồi, khi cô ấy gần gũi với Từ Nhân Thư, tôi cảm thấy rất khó chịu… Tôi và cô ấy là người của hai thế giới, cả hai đều không thể từ bỏ những cố chấp trong thế giới của mình, miễn cưỡng sống cùng nhau, chỉ mang lại khổ đau. Những điều này, tôi biết rất rõ nhưng tối đó, tôi không đẩy cô ấy ra, tôi muốn cô ấy…”
“Chuyện cũ như vậy rồi, trí nhớ của anh cũng tốt thật.” Vương Đan cười khô khốc.
Nhưng anh không để tâm đến cô.
“Cô ấy rõ ràng là đau đến phát khóc, nhưng lại cười với tôi, lúc đó tôi chắc mẩm rằng cô ấy thật sự thích mình. Tôi tưởng một khi đã thích rồi sẽ không thay đổi, nhưng thì ra không phải…”
“Tính tôi thật tệ hại, cũng rất ích kỷ, luôn ỷ là cô ấy yêu tôi, áp đặt cô ấy mọi thứ, mới có kết cục ngày hôm nay. Tôi thật sự nghĩ rằng, tình yêu sẽ không có ngày vơi cạn…”
Thì ra, anh cũng có lúc trở nên nói nhiều trước mặt người ngoài như thế này.
“Ngạn Thâm, chúng ta…” Có làm hay không vậy? Vì sao cứ nhắc Thẩm Chức Tâm hoài?
Vương Đan không thể kiên nhẫn hơn được nữa, muốn đưa tay mân mê cơ thể anh, lúc khiêu khích anh mới kinh ngạc phát hiện ra, toàn thân mình không còn chút sức lực nào.
“Anh…” Cô kinh hãi.
Nhưng, anh vẫn bình thản, làm như không có chuyện gì.
“Cô ấy thích người khác, khăng khăng đòi ly hôn, tôi rất tức giận, vì sao cô ấy lại không nhìn thấy những cố gắng của tôi?”
Đợi đã!
“Ngạn Thâm, sao em lại…” Vương Đan rũ rượi nhìn anh.
Nhưng anh vẫn thờ ơ, “Dù tôi đã từng có một giây hận cô ấy, nhưng tôi chưa bao giờ thực sự mong cô ấy chết.”
Là người thì ai cũng phải đến lúc chết.
Vương Đan mu