Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2678 lượt.
quá muộn, giống như tôi vậy! Tôi đã từng cảm thấy, không có gì quan trọng bằng vị trí đó.” Anh vẫn cười rất nhạt, “Nhưng thì ra khi một con người ngay đến sống cũng không muốn nữa thì danh lợi địa vị chẳng là gì hết.”
Chức Tâm chết rồi, lòng anh trống trải, mỗi ngày anh không biết mình đang làm gì, có thể làm gì.
Cuối cùng anh quyết định vào đêm Bình an của lễ Giáng sinh sẽ tặng mình một món quà.
Vương Đan cố sức lắc đầu, nhưng chẳng thể thay đổi được gì.
Mùi khí gas trong phòng càng nồng nặc hơn.
Anh và cô ta hít thở nặng nhọc.
Ngực anh đau tức, cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng.
Anh biết, tất cả đều đã đến lúc.
Anh bước tới bên cửa sổ, nhìn lần cuối cùng bầu trời đầy sao, trái tim như đã chết.
Anh lặng lẽ móc quẹt ga đã chuẩn bị sẵn ra, bật nắp.
Vì Hứa Ngạn Thâm có hẹn nên Hạ Hà bị anh “đuổi” ra khỏi nhà.
“Hạ Hà, anh chịu đựng đủ rồi! Chịu đựng đủ cảm giác tỉnh táo rồi.” Lời nói của anh lởn vởn trong đầu cô, khiến cô lo sợ.
Cô biết, hành vi này là không tốt nhưng Hạ Hà vẫn lái xe bám theo anh.
Cô lừ mắt nhìn cô gái diêm dúa như một con công, õng ẹo, khiêu gợi trước mặt anh.
Còn anh lại không cự tuyệt.
Nhìn theo bóng họ thân mật rời khỏi nhà hàng, Hạ Hà giận tím người.
Không tự chủ được, cô cũng đi theo, theo đến chung cư, theo họ dừng xe, theo họ vào thang máy, sau đó, tận mắt nhìn thấy họ thân thiết đi vào một căn hộ của một tầng nào đó.
Chẳng lẽ, chẳng lẽ cô đã nhìn lầm Hứa Ngạn Thâm rồi ư?
Hạ Hà cảm thấy rất đau khổ, năm đó, anh nói với cô, “Hạ Hà, chúng ta không hợp nhau, chúng ta dừng lại đây thôi.”, giống hệt cảm giác đau đớn đó.
Giơ tay, cô định nhấn chuông cửa, nhưng cô biết mình không có tư cách đó.
Cô không phải là gì hết, nhiều nhất cũng chỉ là đối tác làm ăn của anh.
Đứng ngây ra trước cửa, không thể gõ cửa, cũng không thể bỏ đi, cô cứ đứng thẫn thờ ở đó nửa tiếng đồng hồ.
Bên trong xảy ra chuyện gì, ai cũng có thể tưởng tượng ra được.
Anh có tự do của anh, cô không có quyền can thiệp.
Đang lúc cô hạ quyết tâm rời khỏi, thì đột nhiên, chiếc mũi nhạy cảm của cô ngửi thấy mùi lạ.
Là mùi khí gas!
Không màng đến phẩm giá, Hạ Hà vội vàng nằm xuống ngửi qua khe cửa.
Đúng thật là mùi khí gas!
“Ngạn Thâm! Hứa Ngạn Thâm!” Không thể nhấn chuông, nếu không có thể gây nổ.
Hạ Hà hối hả đập cửa.
“Ngạn Thâm! Hứa Ngạn Thâm! Khí gas bị rò rỉ rồi, mau chạy đi, mau chạy đi!” Cô gọi đến khàn cả giọng.
Mấy hộ kế bên nghe tiếng cô hét cũng kinh hoàng vội vàng chạy ra,
“Bịch” bên trong hình như có người ngã từ trên ghế xuống.
Cô vội vàng áp tai vào cửa.
Nhưng bên trong chẳng có bất kỳ tiếng động nào, cho dù là tiếng kêu cứu yếu ớt cũng không có.
Không bình thường, không bình thường!
Mới trong một thời gian ngắn, nếu có bị trúng độc thì cũng không thể không nói được lời nào như thế!
Trong đầu cô bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Cô nhi viện bị cháy, Hứa Ngạn Thâm đi tìm Chức Tâm khắp nơi, lo lắng đến phát điên lên.
Nhưng, thời gian trôi qua, cơ hội sống của cô dần dần trở thành con số không, anh đột nhiên bình tĩnh lại, rất bình tĩnh, giống như bỗng nhiên tê dại đi, chấp nhận sự thật tàn khốc này vậy.
Cô biết, anh bắt đầu điều tra nguyên nhân hỏa hoạn.
Vậy là, vậy là?…
“Hứa Ngạn Thâm, không thể được!” Hạ Hà sốt ruột, lo lắng đến sắp nổ tung.
Không phải là, không phải là…
Hàng xóm đã bắt đầu tìm quản lý chung cư.
Người ở ban quản lý vội vã chạy lên, “Chúng tôi đã thông báo với cứu hỏa, nhưng đợi cứu hỏa đến ít nhất cũng phải mười phút!”
Mười phút, mười phút, lại thêm phải phá cửa, thời gian dài như vậy cũng để căn phòng nổ tung rồi.
“Các người mau nghĩ cách đi!” Hạ Hà hoảng hốt gào lên.
Cô sợ, cô sợ…
Nhân viên của ban quản lý cũng phát hoảng, “Đúng rồi! Cha của cô Vương ở hộ này hình như ở lầu trên, tôi đi tìm ông ấy, xem ông ấy có chìa khóa nhà cô Vương không!”
……
“Hu… hu… hu!” Vương Đan ngã nhào ra đất, cả người co rúm lại.
Chất lỏng màu vàng khai khai, âm ấm loang trên chiếc váy ngủ gợi cảm của cô, chất lỏng từ giữa đùi cô chảy ra, ướt đẫm nền nhà.
Anh quay người lại, bình thản nhìn cô gái khủng hoảng khi đối diện với cái chết, sợ đến nỗi tiểu cả ra quần.
“Hứa Ngạn Thâm, anh ra đi, em xin anh đấy!” Tiếng của Hạ Hà, cách một lần cửa, hét lên.
Tất cả, nên kết thúc rồi.
Chức Tâm đã chết, anh hận tất cả mọi người, hận loại người cứ tưởng mình ở trên cao, có quyền, có tiền thì dễ dàng kiểm soát được toàn cục, quyết định sự sống chết của người khác.
Nhưng anh bỗng phát hiện ra, mình cũng là loại người đó.
Thật ra, anh hận nhất chính là bản thân mình.
Nếu… nếu… nếu…
Nếu anh không khăng khăng cần một đứa con trai, không xuất hiện Lãng Lãng, nếu… nếu anh không giữ Nhan Hiểu Tinh ở lại, nếu… nếu… lúc cô đề nghị ly hôn, anh không ngang ngược, bắt cô phải nghỉ việc ở đài phát thanh, thậm chí phong tỏa mọi cơ hội tìm việc của cô, thì cô đâu phải vất vả, đâu phải cố gắng thể hiện mình trong công việc, càng không dẫn đến tai nạn chết người đó.
Nếu… nếu… tất