80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2681 lượt.

nhìn bóng tối dày đặc ngoài cửa sổ xe, không nói gì.
“Em có thể hỏi anh một câu được không? Lúc đó vì sao anh lại gật đầu đồng ý qua lại với em?” Cô hỏi vấn đề đã chôn giấu trong lòng đã lâu, “Có phải là… vì em quá phiền phức không?” Nhớ lại mình lúc đó, thích lẽo đẽo sau anh, không ngừng hỏi anh, có muốn làm bạn trai của cô không.
Có thật là vì bị làm phiền không?
Anh suy nghĩ một lát rồi gật đầu thừa nhận, “Anh lúc đó quả thật có cảm tình với em.” Nếu không có chút tình cảm nào, anh không bao giờ đồng ý qua lại với nhau.
Anh rất ngưỡng mộ tính cách của cô, tự nhiên, không giả tạo, không cảm tính, là mẫu người có thể chung đường với anh.
Hạ Hà sửng sốt nhưng cười ngay, “Thật ra, lúc đó em cảm thấy anh chẳng thích em chút nào, làm em rất suy sụp.”
“Xin lỗi.” Anh không nên chưa suy nghĩ kỹ, chỉ vì cảm thấy hợp nhau mà bắt đầu với cô.
“Xin lỗi gì chứ! Đều là quá khứ rồi mà.” Hạ Hà cười nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảm thấy trống trải.
Cô hiểu, cảm tình không có nghĩa là yêu.
Chỉ là, cô thường nghĩ, mình và anh lúc đó còn quá trẻ, không có đủ thời gian để anh cảm thấy yêu cô.
……
Đến thành phố X là vào sáng sớm, sương vẫn còn đọng trên những cánh hoa.
Anh ấn chuông cửa nơi cha mẹ Chức Tâm thuê ở.
Nhấn rất lâu, bên trong không có động tĩnh gì, nhưng, anh không bỏ cuộc, nhấn dồn dập như thúc giục người bên trong.
Không biết là bao lâu, bên trong mới vọng ra giọng nói lè nhè vì ngái ngủ, rất bực bội vì mới sáng sớm đã bị làm phiền, “Ai đó?”
Là ông Thẩm.
Đối phương vừa mở cửa, nhìn thấy anh, vô cùng kinh ngạc.
“Cha, làm phiền rồi, Chức Tâm có ở đây không?” Anh tỏ thái độ khiêm nhường, không có kiểu sắc lạnh như trước đây.
Ông Thẩm ngẩn ra, nhưng lập tức nói ngay, “Chức Tâm sao lại ở đây? Nó không phải…” Bỗng thấy chột dạ.
Đúng như Hạ Hà nói, có gì đó không bình thường.
“Cha, cha cho con vào gặp cô ấy có được không?” Anh cung kính hỏi.
Anh quả thật đã từng rất quá đáng mới làm tổn thương đến bố vợ.
Anh nhớ, sau khi Chức Tâm về nước, bố vợ là người mở cửa cho anh vào.
“Không được!” Ông Thẩm mặt đầy vẻ cảnh giác, luôn miệng từ chối.
Không còn cách nào khác!
Không màng đến việc bố vợ định đóng cửa, anh xông luôn vào nhà.
“Hứa Ngạn Thâm, anh làm gì thế hả?” Ông Thẩm không vui.
Mới sáng sớm mà đã…
“Xin lỗi, làm phiền rồi!” Nhưng, anh đi thẳng vào từng phòng tìm kiếm.
Nếu… nếu cha mẹ cô giấu cô ở đây thật, thì chắc chắn phải tìm thấy! Có lẽ, cô giống như gã trai từng trốn trong nhà cô, không xuất đầu lộ diện, khiến người anh phái đến theo dõi không có cơ hội tìm ra tung tích của cô.
Nhưng, anh đẩy cánh cửa phòng cuối cùng, chỉ nhìn thấy mẹ vợ đang mặc áo ngủ mặt lạnh như tiền.
Chẳng có người nào khác.
Cánh tay anh rũ xuống.
Bà Thẩm quát lớn, tức giận đẩy anh ra ngoài, “Hứa Ngạn Thâm, anh ra ngoài cho tôi!”
Nhưng, cơ thể anh cứng đờ như một pho tượng, không hề nhúc nhích.
Bà Thẩm đẩy mệt rồi, “Hứa Ngạn Thâm, anh tưởng đây là thành phố B đấy hả? Còn nằm trong phạm vi thế lực của anh sao? Tôi có thể kiện anh tội đột nhập trái phép vào nhà người khác!”
Anh vẫn đứng bất động, nhìn bà Thẩm rồi lại nhìn ông Thẩm, từ bỏ tất cả mọi kiêu hãnh, u ám nói, “ Cha, mẹ, con không cầu gì hết, chỉ cầu xin hai người nói với con một câu thôi, con chỉ muốn biết Chức Tâm còn sống không?”
Ông Thẩm đứng rất gần anh, nhìn thấy rất rõ ràng nỗi đau khổ trong mắt anh, trong phút kinh ngạc, không biết nói gì cho phải.
Dù gì, con rể cũng từng đối với ông không bạc.
Nhưng, bà Thẩm thì không như vậy. Chỉ cần bà nhớ lại con gái mình đã bị người đàn ông này giày vò thế nào, thì cả người bà đã run lên vì tức giận. Bà lạnh lùng trợn mắt nhìn anh, giọng lạnh như băng, “Tôi không phải đã nói rồi sao, con gái tôi đã bị anh bức “chết” rồi!” Bà nói rất khéo.
Anh chấn động, khó khăn lắm mới đứng vững.
“Coi như con cầu xin hai người, hãy cho con câu trả lời!” Hãy cho anh câu trả lời mà anh muốn nghe.
Nhưng bà Thẩm vẫn hờ hững, “Hứa Ngạn Thâm, con gái tôi đã không còn bất kỳ ràng buộc nào với anh nữa!”
Anh nghe ra trong lời nói đó, có gì không đúng, vội vàng truy hỏi, “Vậy là, vậy là cô ấy còn sống ?!”
Bà Thẩm nhíu mày.
Bà có thừa nhận sao?
Lúc đó sở dĩ về thành phố B xét nghiệm ADN là vì không muốn anh quấy nhiễu nữa, để con gái bà được yên.
“Cô ấy có bị thương không? Cô ấy vẫn khỏe chứ?” Anh không ngừng truy hỏi.
Bà Thẩm bị hỏi dồn đến nổi đóa, “Anh không cút, thì tôi đi.”
Bà hầm hầm sập cửa.
Những câu hỏi này, bà không thể nhẫn tâm trù ếm con gái bà, cũng không muốn để anh dễ chịu.
Hạ Hà nhìn ông Thẩm, đang đứng ngây ra đấy, lập tức hiểu ra, ông là người dễ thuyết phục hơn.
“Bác Thẩm, cháu cầu xin bác, nếu có tin tức của Chức Tâm, thì bác đừng giày vò Ngạn Thâm nữa, hai tháng nay…” Cô nhìn Hứa Ngạn Thâm một lát, sau đó, thành thật nói với ông Thẩm, “Anh ấy sống không tốt! Rất không tốt! Hai người giày vò anh ấy đủ rồi! Nếu không có tin tức gì của Chức Tâm, cháu rất sợ, anh ấy sẽ…” lại làm chuyện dại dột gì nữa.
Một