Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2551 lượt.
vàng mở cửa xe.
Anh định thần nhìn lại cho rõ.
“Thẩm Chức Tâm? Sao em lại ở đây?! Em có đầu óc không vậy hả? Ngồi ở đây, bị bánh xe cán lên thì làm thế nào?!” Không hề vui mừng, anh hét lớn theo bản năng.
Vừa nghĩ đến xe lùi lại một chút nữa thôi là sẽ đâm phải cô, anh sợ đến nỗi tim như muốn ngừng đập.
Giọng nói tức giận đó giống như một trận cuồng phong đáng sợ thổi tới trong ngày đông giá buốt, cô rụt cổ lại, hồi lâu mới nhớ ra từ từ đứng lên.
Cô từng bước từng bước đi ra, ngước mắt lên nhìn anh, khóe môi nở nụ cười lạnh nhạt có mà như không, “Em xin phép hai tuần đến đây với anh.”
Tâm Ngữ cũng vội vàng xuống xe, nhìn rõ ràng người mới đến, xoẹt một cái, mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Có bị thương chỗ nào không?” Rõ ràng bộ dạng cô bước ra không có vẻ gì là bị thương nhưng anh vẫn không cách nào yên tâm, ngồi xổm xuống kiểm tra chân cô.
Không có vết thâm tím, không có vết sưng, vậy là không bị va quệt trúng?! Nhưng mặt anh vẫn tái mét.
“Em đến Mỹ anh khó chịu ư? Em rất muốn gặp anh, em tưởng anh cũng vậy.” Cô tiếp tục giữ nụ cười nhạt trên môi, “Không sao, em đi đây.” Quay người, kéo hành lý, cô không nhìn anh thêm một lần nào nữa.
Anh để Nhan Hiểu Tinh chỉnh lại cà vạt giúp mình! Chỉ cần nhớ lại cảnh tượng đó, toàn thân cô run lên.
Cổ tay, bị ai đó kéo mạnh lại.
Cô cần sự giải thích của anh!
Nụ cười trong mắt anh bỗng khựng lại.
“Chị dâu, để em nói!” Tâm Ngữ chen vào giữa họ, “Mẹ lo anh ở Mỹ ăn không quen món Tây nên đã bảo cô bảo mẫu Nhan Hiểu Tinh này đưa Lãng Lãng sang Mỹ để chăm sóc anh! Cô ta cũng vừa đến Mỹ!”
Tâm Ngữ vội vàng giải thích, nhấn mạnh hai chữ “bảo mẫu”.
Lời nói không chút khách khí khiến ánh mắt vốn dĩ đang hốt hoảng của Nhan Hiểu Tinh lóe lên tâm trạng gì đó.
Thật ư?
Tâm Ngữ nói, chị dâu, chuyện của Lãng Lãng giao cho em. Nhưng, ở nhà họ Hứa, cô không được gặp Lãng Lãng, còn ở đây, lại có thể gặp được con trai.
Cô đột nhiên không biết có nên tin lời Tâm Ngữ hay không.
Quan hệ giữa cô và Tâm Ngữ từng rất tốt, Tâm Ngữ chưa bao giờ nói dối cô, nhưng bây giờ, cô cảm thấy con bé này hoàn toàn xa lạ.
“Có đúng thế không?” Cô ngẩng đầu nhìn Hứa Ngạn Thâm.
Anh chỉ trù trừ vài giây, cười nhẹ vuốt tóc cô, “Ừ, đúng vậy.”
Anh chưa từng lừa dối cô.
Lời Hứa Ngạn Thâm nói cô nhất thiết phải tin, nhưng giờ thì sao?
Nhìn chiếc cà vạt của anh, cô không nói gì nữa.
Đột nhiên, môi cô bỗng có cảm giác ấm nóng, cô định thần lại, anh đang chậm rãi nhấm nháp môi dưới của cô.
Giữa ban ngày ban mặt thế này, quản gia đang nhìn, Nhan Hiểu Tinh đang nhìn, Tâm Ngữ chưa từng có bạn trai cũng đang đứng nhìn bên cạnh, sao anh dám?! Cô vội vàng đẩy anh ra.
“Anh đã nói với em là em đến Mỹ anh rất vui chưa?!” Giọng của anh đã trầm khàn, giống như đang đè nén cảm xúc.
Tâm Ngữ cười quay người đi, để không gian riêng tư cho hai người.
Anh vui thật sao?
Ánh mắt cô chăm chú nhìn anh, phát hiện đôi mắt đen vốn không nhìn thấy chút cảm xúc nào, lúc này đây, thực sự đang cười, dường như mọi mệt mỏi, tiêu cực vì sự tồn tại của cô mà tan biến hết.
Thấy cô thần người nhìn mình, anh không nén được lòng mình cúi đầu xuống, lại nhấm nháp môi cô, cảm nhận mọi ngóc ngách mềm mại trong miệng cô.
Anh không phải là người đàn ông sống thoáng, càng rất ít thể hiện trước đám đông, nhưng hôm nay anh rất vui sướng, bởi vì Chức Tâm đã đến rồi.
Cả thế giới hình như đều bừng sáng, anh không nén được niềm vui, không nén được muốn ôm cô vào lòng.
“Đừng…” Cô đẩy anh ra.
Cà vạt của anh khiến cô rất không thoải mái.
Thật sự là không hề bị lệch…
Cô không muốn mình là kẻ nhỏ mọn, nhưng, nỗi hoài nghi hình như đã bắt đầu cắm rễ trong lòng.
Không thể, anh là Hứa Ngạn Thâm, là người chồng cô yêu nhất, cô không thể nghi ngờ anh!
“Anh đi làm, em lên lầu nghỉ ngơi.” Không thể kiềm chế, cô có chút lạnh lùng, chỉ là không còn tức giận đến nỗi muốn rời khỏi đây ngay lập tức nữa.
Nhưng đột nhiên cô bị bế bổng lên, “Tâm Ngữ, lùi hết các cuộc họp trong sáng nay lại cho anh.” Anh dặn dò em gái.
“Á? Anh, nhưng anh đã hẹn với đạo diễn Giuseppe Ryan mà!” Vị đạo diễn này không chỉ nổi tiếng mà còn rất nguyên tắc, đặc biệt ghét những kẻ thất hẹn.
“Giúp anh cẩn trọng xin lỗi đối phương, hẹn lại vào buổi chiều hoặc ngày mai.” Anh ấn vai em gái.
Việc anh đã quyết bất kỳ ai cũng khó lòng thay đổi, bây giờ anh chỉ muốn ở riêng với Chức Tâm.
“Ngạn Thâm…” Cô đang được anh bê