Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.
Lãng lại khóc, cô định thần lại, vội vàng nhẹ tay nhẹ chân bế Lãng Lãng lên, nhẹ nhàng vỗ về nó, đến khi nó ngưng khóc. Bỗng nhiên cô nhớ ra không biết Lãng Lãng đã uống sữa chưa. Đúng rồi! Cô phải đi pha sữa, nếu không lát nữa Lãng Lãng đòi lại khóc nữa, cô chắc chắn sẽ luống cuống không biết làm gì!
Nhẹ nhàng vỗ về con, cô đi xuống lầu vào bếp.
“Cô Nhan, cô bỏ đi như vậy sao? Nói thế nào cô cũng là mẹ ruột của Lãng Lãng mà!” Trong bếp vọng ra giọng không phục của chị làm bếp, “Người phụ nữ đó thật quá đáng, tự mình không sinh được con, ỷ được chồng cưng chiều, lại còn qua cầu rút ván, muốn đuổi cô đi!”
Cả người Chức Tâm hóa đá. Mẹ ruột của Lãng Lãng, cô có nghe nhầm không?!
“Dì Vương, dì đừng nói nữa, thật ra chị là người rất tốt, chị chỉ không thích cháu.” Giọng của một người khác, nhỏ nhẹ dịu dàng, đáng thương vọng ra.
“Cái con bé này… cháu sống ở đây tám tháng, dì còn không biết cháu là người thế nào sao? Cháu ấy à, chính là hiền lành quá dễ bắt nạt!” Dì Vương thở dài.
Sống tám tháng ở đây… Cô chắc chắn nghe nhầm rồi.
“Dì Vương, sau khi cháu đi, nhờ dì giúp cháu chăm sóc Lãng Lãng, còn nữa… tiên sinh…” Nói đoạn lại khóc.
“Đừng khóc nữa, cháu mà khóc dì đau lòng lắm!” Dì Vương đứng bên cạnh đưa khăn giấy cho cô ta, “Hứa tiên sinh… cậu ấy nói sẽ sắp xếp cho cháu thế nào?”
“Anh ấy nói… sẽ mua một căn hộ cho cháu, nhưng… cháu không được gặp Lãng Lãng, vì chị không thích, Lãng Lãng chỉ có thể có một người mẹ…” Nói đoạn lại khóc không thành tiếng.
“Hứa tiên sinh sao có thể như thế?! Dù Lãng Lãng chỉ có thể có một người mẹ, người đó cũng phải là cháu chứ! Lãng Lãng rõ ràng là cốt nhục của cháu và Hứa tiên sinh mà!” Dì Vương phẫn uất, “Dì sẽ nói tốt về cháu với Hứa phu nhân.”
Ôm Lãng Lãng trong tay, Chức Tâm đi lùi từng bước một.
Không phải! Không phải! Không phải!
Câu nói “Lãng Lãng là cốt nhục của cháu với Hứa tiên sinh mà!” quá rõ ràng!
Đầu óc cô trống rỗng, thế giới bắt đầu đảo lộn trong mắt cô.
“Reng, reng, reng” tiếng di động vang lên.
Hai người trong bếp, nghe tiếng động, bốn mắt nhìn nhau lập tức chạy ra.
“A lô? Ai đó?” Nghe điện thoại, giọng cô run lên.
“Chức Tâm à? Tớ Phi Phi đây.” Đầu dây bên kia, là bạn thân nhất của cô, “Có chuyện này tớ suy nghĩ rất lâu rồi, cuối cùng cũng phải nói cho cậu biết! Chức Tâm, cậu phải kiên cường, tớ không muốn cậu bị người ta lừa dối như một con ngốc!”
Bị người ta lừa dối như một con ngốc…
“Cậu từng nói, bảo mẫu nhà cậu, cô ta có người bao, còn sinh con đúng không? Tớ đã điều tra ra, từng số tiền mà cô ta có đều là được chuyển từ tài khoản của Hứa Ngạn Thâm… Nói cách khác, người bao cô ta chính là chồng cậu – Hứa Ngạn Thâm.”
“Kịch” di động rơi xuống đất.
“Oa…” Lãng Lãng trong lòng khóc váng lên.
Cô ngẩng gương mặt cắt không còn giọt máu, đối diện với hai gương mặt trắng bệch của Nhan Hiểu Tinh và dì Vương.
Hai gương mặt.
“Người phụ nữ đó thật quá đáng, mình không biết sinh con…”
“Anh ấy nói… sẽ mua cho cháu một căn hộ…”
Tất cả những câu đối đáp đó giống như một con quỷ nanh ác vồ lấy cô, lờn vờn trong đầu cô.
Cô mặt không chút cảm xúc, thò cánh tay đang run lẩy bẩy cúi người, nhặt điện thoại dưới đất lên, gọi cho một số điện thoại vô cùng thân quen.
“Còn chuyện gì muốn nói với anh à?” Đầu dây bên kia giọng anh vẫn vui vẻ.
“Anh lập tức về nhà ngay.” Cô ra lệnh, gằn từng chữ.
“Chuyện gì thế?” Anh nhíu mày, giọng nói vẫn rất kiên nhẫn, “Anh đang bận việc, bây giờ không thể về được, trưa anh sẽ về.”
“Anh về ngay lập tức cho tôi! Ngay bây giờ, ngay lập tức!” Cô hét lên, nói xong, cô quăng mạnh di động vào tường.
Chiếc di động vỡ tan tành.
Đoạn tuyệt với hạnh phúc
Tay cô liên tục run lên, tay phải cố gắng giữ lấy tay trái nhưng không được, thất bại hoàn toàn, không chỉ có tay mà cả người cô run lên bần bật.
Nhan Hiểu Tinh bế Lãng Lãng, cúi gằm mặt như đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì, đứng ở một bên.
“Oa…” Lãng Lãng vẫn khóc ngằn ngặt.
“Cô Nhan, cháu cho con bú trước đi. Chắc thằng bé đói lắm rồi!” Dì Vương không thể đứng nhìn nữa.
Lúc Hứa Ngạn Thâm về đến nhà, cảnh tượng đầu tiên nhìn thấy chính là cảnh này.
Vừa nhìn thấy anh đã sa sầm, dáng người cao lớn bước vào, Nhan Hiểu Tinh đỏ mặt kéo áo xuống, “Tiên sinh…” Hốt hoảng ôm lấy con đứng sau lưng anh.
Hai đường chân mày của Hứa Ngạn Thâm nhíu chặt.
Nhan Hiểu Tinh tối nay bay nhưng không phải anh đã cảnh cáo cô ta không được đến gần Lãng Lãng rồi ư? Sao bây giờ Lãng Lãng lại nằm trong lòng cô ta, còn ở bên cạnh Chức Tâm?
Anh nhìn vợ.
Trong điện thoại, giọng Chức Tâm lạc đi, càng nghĩ càng không yên tâm, anh vội bàn giao công việc rồi chạy ngay về nhà.
“Sắc mặt sao lại kém thế này?” Anh nhíu mày, đưa tay định sờ trán cô.
Không phải bệnh cảm đã trở nặng đấy chứ.
Không ngờ, tay anh chưa kịp chạm vào, Chức Tâm đã lạnh lùng né sang một bên.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt rất lạnh, lạnh chưa từ