Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2555 lượt.

g giải thích gì hết.
Đây coi như là lời giải thích của anh ư?
“Em muốn cho cô ta nghỉ việc, sự có mặt của cô ta khiến em không thoải mái.”
Đây không phải là lần đầu tiên cô nhắc đến vấn đề này, anh cũng đã từng nói với cô rất nhiều lần là không được.
“Cô ta nói, chỉ cần anh chưa lên tiếng, cô ta sẽ không rời khỏi đây.” Có chút gì đó giễu cợt, thì ra ở cái nhà này, đến một cô bảo mẫu cô cũng không đuổi được.
Ánh mắt nghiêm khắc của anh thu nhỏ lại.
“Được, anh sẽ lập tức lên tiếng đuổi cô ta đi.” Anh lập tức gật đầu.
Cô bất ngờ.
“Nhớ lấy, em là nữ chủ nhân của cái nhà này, em có quyền làm bất cứ việc gì.” Anh nặn ra một nụ cười.
“Thật ư?!” Cô cuối cùng cũng nở nụ cười thật sự đầu tiên của ngày hôm nay.
“Là một kẻ qua đường thôi mà, có đáng để em xị mặt không vui không?!” Anh véo mũi cô.
Nếu sự có mặt của Nhan Hiểu Tinh khiến Chức Tâm không thoải mái, thế thì anh sẽ tách cô ta ra xa một chút, ra khỏi tầm mắt Chức Tâm.






Có lẽ do chưa thích nghi, hoặc bị cảm lạnh, cổ họng cô có cảm giác khó chịu.
Hơn một giờ đêm, cô đi tắm, còn anh ở dưới bếp tự tay nấu trà giải cảm cho cô.
Anh rửa sạch kim quất, dùng dao nhọn khoét lỗ, sau đó vắt nước.
Trà giải cảm của “Ngu công” năm đó không còn đất dụng võ nữa, bởi đã bị anh thay thế từ lâu.
Anh thừa nhận anh ghen tuông, dù chỉ là ký ức về một tách trà giải cảm, cũng quyết không dành cho người đàn ông khác, tất cả những gì thuộc về cô anh đều muốn chiếm hữu cho riêng mình.
Nước quất ngâm lâu trong trà sẽ trở nên đắng, sau bao lần Chức Tâm phàn nàn, anh cũng ngộ ra được kinh nghiệm.
Quay người, Nhan Hiểu Tinh vẫn đứng ngây ra đó, bám riết anh bằng ánh mắt si tình.
Đúng rồi, hình như anh có chút chuyện, suýt chút nữa thì quên.
Anh đặt ấm trà xuống, xòe tay ra, “Đưa chiếc đồng hồ trên tay cô cho tôi.” Vừa mới nhìn, anh đã chú ý ngay đến chiếc đồng hồ Nhan Hiểu Tinh đang đeo trên tay.
Cô ta sững người, không biết anh định làm gì nhưng vẫn tháo ra đưa cho anh.
Anh cầm lấy đồng hồ, dưới đôi mắt đang mở to của Nhan Hiểu Tinh, anh mở thùng rác, vứt vào không chút thương tiếc.
“Tiên sinh…” Nhan Hiểu Tinh cuống lên.
Anh quay người lại, “Tôi rút lại câu nói đó.”
Anh từng nói, cô ta có thể dùng thẻ của anh mua bất cứ thứ gì mà cô ta muốn.
Nhưng thứ Chức Tâm thích thì cô ta không được phép có!
“Đồng hồ. Sau này cô không được phép mua đồng hồ nữa!” Anh tuyên bố quyết định của mình, mặt không chút cảm xúc.
Thì ra, đồng hồ có ý nghĩa đối với phụ nữ.
Nhan Hiểu Tinh lắp bắp không thốt nổi nên lời.
“Tự đi mua một sợi dây chuyền đi.” Anh ngừng một lát, “Còn nữa, tôi sẽ mua vé máy bay ngày mai cho cô, đưa cô rời khỏi đây.”
Nhan Hiểu Tinh không thể tin vào tai mình, mắt đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã.
Đây là câu trả lời của anh ư? Cô tưởng rằng, cô tưởng rằng…
Anh quay người bê ấm trà giải cảm, định về phòng thì đột nhiên cô ta lấy hết can đảm ngăn anh lại: “Tiên… tiên sinh… anh, anh thật không cho em một chút cơ hội nào sao? Em… em thật sự rất thích anh…” Cô ta khóc nức nở, dáng vẻ lay động lòng người, tưởng chừng như có thể dễ dàng hạ gục trái tim sắt đá của bất cứ người đàn ông nào.
Nhưng, anh chỉ nhíu mày, nhíu rất chặt.
“Em… em… nếu anh thực sự rất ghét em, em sẽ biến mất ngay trước mắt anh… không bao giờ làm phiền anh nữa…” Nước mắt rơi lã chã, vô cùng thê lương.
Lùi một bước tiến hai bước?
Anh hờ hững ngước mắt lên, đáy mắt không có quá nhiều cảm xúc, “Về nước, tôi sẽ lấy danh nghĩa của mình mua một căn biệt thự, trân châu, hàng hiệu, cô muốn thứ gì có thứ đó.” Thái độ của anh vẫn lạnh băng.
Nhan Hiểu Tinh mở to đôi mắt xinh đẹp, không dám tin mình may mắn đến thế.
“Tiên sinh! Không, Ngạn…” Cô từ khóc thành cười, bước tới trước định dịu dàng ôm lấy anh, nhưng bị anh đưa tay ra ngăn lại.
“Lãng Lãng, vĩnh viễn chỉ có một người mẹ, đó chính là Thẩm Chức Tâm!” Anh nói chắc như đinh đóng cột.
Nụ cười trên môi Nhan Hiểu Tinh tắt ngóm, “Nhưng… nhưng… Lãng Lãng cần em!”
“Không, nó không cần bất cứ ai cả!” Thái độ của anh vẫn lạnh giá, “Nếu cô cần nó, những gì tôi nói trước đó đều vô hiệu.”
Khóe môi khẽ nhếch lên khinh khỉnh, anh đã lăn lộn trên thương trường bao năm, cô gái trước mắt là loại người gì anh vừa nhìn đã thấu suốt.
Cô hoang mang, cô hốt hoảng, đều không lọt vào mắt anh.
“Ngày mai tôi sẽ cho người c


Teya Salat