XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2556 lượt.

ầm vé máy bay đến. Nếu cô bế Lãng Lãng đi, tôi cũng sẽ không phản đối.” Anh nheo đôi mắt nghiêm khắc, “Sau này, hai mẹ con cô tự sống với nhau.” Nói xong, anh bưng trà giải cảm, quay người đi ra khỏi bếp.
Dù gì đứa bé đó, anh cũng không thích!
Lùi một bước tiến hai bước ư? Chỉ có Hứa Ngạn Thâm này mới có thể bức người khác không còn đường lui!
Về phòng, đặt ấm trà giải cảm xuống, anh phát hiện Chức Tâm đã ngủ say như chết.
Mệt đến vậy sao? Ánh mắt tàn nhẫn trở nên dịu dàng, đáy mắt anh thấp thoáng nụ cười.
Cô gái, em còn chưa hoàn thành “nhiệm vụ” tối nay đấy, anh còn chưa “giày vò” em mà.
Anh đẩy đẩy cô, trong giấc mơ cô khó chịu gạt tay anh ra, vùi mặt sâu vào chăn, tỏ ý muốn trốn tránh “nhiệm vụ”.
Nụ cười vẫn ở trên môi anh.
Sợ cô bị ngộp thở, anh kéo chăn xuống khỏi mặt cô, cẩn thận hôn lên môi cô, tắt đèn, nằm xuống phía bên kia giường.
Cuộc sống có cô thật tốt biết bao.

Cô ngủ một giấc đã đời, nằm mơ thấy giấc mơ đẹp.
Trong mơ, có Lãng Lãng, có anh, còn có… con của họ…
Lúc tỉnh dậy, mở mắt ra, “binh!” mặt cô bị thứ gì đó múp múp mềm mềm đá trúng. Cô giật nảy người, vội vàng ngồi dậy, kinh ngạc nhìn thấy Lãng Lãng đang nằm bên cạnh cô, cật lực ngọ nguậy tay chân.
Sao thằng bé lại ở đây? Nhan Hiểu Tinh bị anh cho nghỉ việc rồi sao?
Thấy ai chẳng “nói chuyện” với mình, Lãng Lãng mếu máo như sắp khóc.
“Oa…”
“Ngoan ngoan, Lãng Lãng ngoan!” Cô quáng quàng đứng lên.
“Oa…”
Lãng Lãng khóc váng lên.
“Ngoan, ngoan, ngoan!” Cô quờ quạng thuận tay rút cành hoa hồng tối qua Hứa Ngạn Thâm tặng cô ra lắc lắc trước mặt Lãng Lãng, miệng khẽ dỗ dành, “Con trai ngoan, không khóc, không khóc! Mẹ ở đây với con rồi!”
Lãng Lãng bị màu đỏ chót của hoa thu hút, lập tức nín khóc, chăm chú nhìn bông hoa hồng trong tay cô.
Đúng rồi, thằng bé thích! Chức Tâm cười rạng rỡ! Thằng bé có lẽ sẽ thích nghe nhạc, có thể làm con vui cũng tốt cho sự phát triển của con.
Vừa nghĩ đến đây, cô lập tức mở ti vi cho thằng bé. Tiếng di động vang lên, cô nghe máy, lập tức giọng trầm trầm của anh vọng đến, “Tỉnh rồi à?”
“Ừ!” Chết thật, có phải cười hơi quá rồi không? Cô nắn nắn khóe môi đang toét ra cười của mình.
“Quản gia và dì Vương đều có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, em không hiểu gì thì có thể hỏi họ.” Anh nhẹ nhàng dặn dò.
“Ừm!” cô cật lực gật đầu.
“Trưa anh sẽ về đưa em đi ăn. Chiều đến phim trường với anh, xong việc, anh sẽ đưa em đi chơi.” Anh sắp xếp thỏa đáng hành trình ngày hôm nay, cô có hai tuần nghỉ phép, anh phải tận dụng mọi thời gian.
“Không được, em phải chăm Lãng Lãng…” Bây giờ cô có nhiệm vụ làm mẹ rồi!
“Thế còn anh thì sao? Đừng để anh hối hận với quyết định này!” Trong điện thoại, giọng anh bắt đầu không vui.
Biết ngay anh rất thích ghen tuông mà!
“Thế…” mắt cô đảo qua, “Anh lái xe, em bế Lãng Lãng cùng đi, chúng ta đi đến cửa hàng bách hóa trước. Em muốn mua vài bộ đồ chơi, đồ chơi của Lãng Lãng đều để ở nhà không mang sang đây, sau đó chúng ta đi mua một bộ chăn gối màu sắc sặc sỡ một chút.” Lãng Lãng thích màu sặc sỡ.
Tâm trạng hôm nay của cô hình như rất tốt.
Trầm ngâm một lát, anh trầm giọng chậm rãi nói, “Chức Tâm, nó không phải là con ruột của em… Em thật sự không cần tốn tâm sức nhiều như thế…”
“Hứa Ngạn Thâm, sau này con lớn, anh không được nói những lời này nữa nhé!”, cô nhíu mày, “Em sẽ đối với con thật tốt, tốt nhất có thể. Cho dù một ngày nào đó nó biết em không phải là mẹ ruột của nó, em cũng hy vọng nó sẽ coi em là người mẹ duy nhất của nó!” Cô tin cho đi thì sẽ được nhận lại.
Anh trầm ngâm mấy giây, “Được, sau này anh sẽ không nhắc nữa.”
“Đúng rồi, chiều chúng ta đi mua một chiếc máy nghe đĩa nhé, chắc Lãng Lãng sẽ thích lắm.” Cô vỗ đầu, đột nhiên nhớ ra mục đích của cuộc điện thoại này.
“Được.” Anh đồng ý.
Quan trọng không phải là Lãng Lãng thích mà cô thích là được rồi.
“Oa…”
Cô nói chuyện điện thoại quá lâu, Lãng Lãng lại khóc váng lên.
“A lô, a lô… sao tự nhiên không nói gì nữa vậy?” Hứa Ngạn Thâm vẫn còn ở đầu dây bên kia, nhưng cô chẳng thể để tâm đến anh, vội vàng ngắt điện thoại.
“Đừng khóc, đừng khóc, đừng khóc!” Cô lại cầm đóa hồng, do quá hấp tấp cô thấy tay mình đau nhói.
Thì ra gai hoa đâm vào ngón tay cô… một giọt máu trào ra.
Máu.
Hứa Ngạn Thâm bây giờ chỉ cần nhìn thấy cô chảy máu là cả người nổi gai ốc.
Cô sững người ngậm ngón tay chảy máu vào miệng, tim đột nhiên có cảm giác không bình thường.
“Oa…”
Lãng