Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2565 lượt.

có lẽ, hay là nên nói, họ có còn tình yêu không? “Cô ta muốn sinh con như thế, anh cứ tiếp tục đơm hoa kết trái đi!” Xin lỗi, cái cơ thể hại chết người này của cô sẽ không bao giờ hại chết thế hệ sau của anh nữa!
Vết thương của cô không chỉ ở tim mà còn ở tôn nghiêm của người phụ nữ.
Rất nhiều người đều nói, phụ nữ không biết sinh con thì chẳng còn tôn nghiêm gì nữa, cô trước nay không tin, trước nay không tin.
Thì ra lại là thật!
“Mời các người ra ngoài!” Không biết lấy sức lực từ đâu, cô đẩy mạnh anh ra khỏi cửa.
Anh đứng bên ngoài, trán nhăn lại.
Anh nhận ra mình đã gây ra tổn thương quá sâu cho cô, hôm nay, tâm trạng cô thế này họ chẳng có cách nào nói chuyện với nhau.
“Em bình tĩnh lại đi, ngày mai em sẽ đến đón em!” Nét mặt anh đau khổ.
“Á!” Vì quỳ quá lâu, Nhan Hiểu Tinh vừa đứng dậy chân đã tê dại ngã nhoài ra đất.
Anh lạnh lùng quét mắt một cái, rồi tàn nhẫn bỏ đi.
Anh hờ hững với cô gái đó, cũng hờ hững với trái tim của vợ.
Đứng trong phòng, cô cảm thấy cả thế giới chỉ còn lại những cơn gió lạnh rít liên hồi.
Họ đã chấm hết rồi.
Cô ngồi phịch xuống nền đất lạnh, nước mắt từng giọt từng giọt tuôn rơi:
“Hứa Ngạn Thâm, tôi sẽ cho anh thấy Thẩm Chức Tâm này chỉ không sinh nổi con với anh mà thôi!”
Nắm chặt nắm đấm, đau đớn và phẫn nộ khiến lồng ngực cô như muốn vỡ tung.






Trong quán bar ở tầng hầm khách sạn, một mỹ nhân châu Á ngồi tại quầy, vận một chiếc đầm hai dây trắng bó sát hiện rõ thân hình mỹ miều, cách trang điểm tinh tế làm gương mặt nhỏ vốn thanh tú giờ trở nên kiều diễm vô cùng.
Con gái Á Đông thường rất được chào đón tại Mỹ, huống hồ gì với mái tóc dài buộc hờ hững, gợi cảm mê hồn, dù người cô nồng nặc mùi rượu cũng không che giấu được đôi mắt sáng của người con gái Á Đông, cánh đàn ông tóc vàng mắt xanh rất phấn khích vây quanh cô.
Los Angeles vào tháng Sáu, khí hậu rất dễ chịu, nhưng tối hôm đó, Cảnh Trúc đang mơ hồ phiền muộn thì gặp ngay cô ở quán bar.
Sau khi nhìn thấy cô trong thang máy, cảm thấy hình như đã xảy ra chuyện gì, Cảnh Trúc bắt đầu nhắn tin trên QQ cho cô, nhưng chờ rất lâu, Chức Tâm chẳng hề hồi âm.
“Nhất định phải tìm tôi đấy!” Cậu còn nhớ câu dặn dò cuối cùng của cô.
Cô không kháng cự, chỉ ngửa đầu cười mê hoặc, hỏi chàng trai một vấn đề.
Chàng trai tỏ ra sững sờ, sau đó họ lại trò chuyện vài câu xong chàng trai nhún vai, vô cùng lịch sự rời đi.
Nghe rõ cuộc trò chuyện của họ, mấy gã đàn ông vây quanh cô do dự một lát rồi cũng thất vọng bỏ đi.
Cảnh Trúc nhíu mày, rất chắc chắn, bây giờ người mà cô không muốn gặp nhất chính là “bạn bè”.
Tuy đây là quan bar sang trọng, khách vào đây đều có trình độ nhất định, nhưng, không phải là tất cả. Một gã đàn ông trung niên béo núc bắt đầu bám lấy cô.
Cậu nghe cô nói “NO” rất nhiều lần với đối phương nhưng đối phương cứ bám riết không buông.
Cậu thật ra không muốn nhúng tay vào.
Nhưng cậu vẫn bước tới, chỉ chỉ vào vai gã đàn ông trung niên, cậu dùng tiếng Anh nói với đối phương, cô là bạn của cậu.
Gã đàn ông trung niên gãi gãi mũi, tuy không cam lòng nhưng rốt cuộc vẫn bỏ đi.
Cậu im lặng ngồi bên cạnh cô.
Thoát khỏi sự quấy rầy, cô vẫn tiếp tục uống rượu, chẳng buồn để tâm xem người ngồi bên cạnh mình là ai.
Lại một gã đàn ông nữa tiến tới trước, mời cô cùng mình tận hưởng một đêm lãng mạn.
Ngồi bên cạnh cô, mắt cậu tối sầm lại, rồi cũng gọi một ly rượu vang, vừa nhấm nháp vừa im lặng quan sát tình hình.
Haizzz, cô đang làm trò gì thế?
Cô ngẩng đầu, cười kiều diễm với chàng trai, nói tiếng Anh: “Anh nhóm máu RH- chứ? Tôi chỉ cần tìm đàn ông có nhóm máu RH- để phối giống.”
Hớp rượu vừa cho vào miệng khiến cậu ho sặc sụa.
Phối giống? Cậu có nghe lầm không?
Nụ cười vốn phong lưu phóng khoáng của chàng trai cũng biến sắc, hai chữ “phối giống” nghe rõ mồn một, dù mỹ nhân Á Đông có đẹp hơn nữa, có khiến người ta thèm khát hơn nữa nhưng chẳng ai rãnh rỗi đi chơi trò “phối giống” đó. Chàng trai bị dọa phát khiếp đành cười cười rồi dạt ra xa.
Phải chăng cô nói quá thẳng? Phải chăng cô chẳng hiểu gì về nghệ thuật nói chuyện? Nhún vai, cô lại bắt đầu độc ẩm.
Ở Trung Quốc, người có nhóm máu RH- chỉ chiếm 3/1000, nhưng tỉ lệ của người da trắng là 15%, cô không tin là không tìm được.
“Vì sao chị muốn tìm nhóm RH-?” Bên cạnh không nén nổi hiếu kỳ.
Nơi đất khách quê người, chẳng ai quên biết ai, cô cũng không ngại trò chuyện.
“Tôi mang nhóm máu RH-, được gọi là máu gấu trúc. Cậu biết không? Tôi xui xẻo vô cùng, cha mẹ tôi đều không có máu gấu trúc, thế mà hai gen lặn của họ lại kết hợp ra cái thứ khác người như tôi đây. Còn nữa, những cô gái có nhóm máu như tôi, nếu phá thai một lần, những lần sau thai nhi sẽ rất dễ, rất dễ bị tán huyết với cơ thể mẹ, vậy là tôi đã hại chết chúng.” Cô luôn cười, cười rất tươi, “Cho nên, tôi muốn tìm một người đàn ông có nhóm máu gấu trúc giống mình. Bác sĩ từng nói, chỉ có như vậy tôi mới yên ổn làm mẹ.”
Hai người có