Ông Xã Ngốc Nghếch Rất Điên Cuồng
Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342562
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2562 lượt.
nhóm máu gấu trúc kết hợp với nhau, thì sẽ sinh ra con cũng là máu gấu trúc, như vậy sẽ không có hiện tượng tán huyết.
Cậu sững sờ nhìn cô.
“Cậu biết không? Chồng tôi cần một đứa con, anh ta đã tìm người phụ nữ khác sinh con rồi!” Cô cười càng tươi hơn, yêu kiều vô cùng, “Anh ta còn nói với cô gái đó tôi không thể sinh con.” Anh đã tàn nhẫn như vậy, bây giờ cô sẽ “sinh con” cho anh xem!
Cậu quay mặt sang, bình thản lên tiếng: “Chị uống say rồi.” Trong lòng bỗng dậy lên một nỗi xót xa.
“Tôi không say, tôi biết mình đang làm gì.” Cô chun mũi, “Không phải đòi sống đòi chết mới là đau khổ, còn im lặng chịu đựng là không đau khổ! Tôi chỉ không muốn, càng không thể khóc trước mặt anh ta và cô gái đó!”
Cậu không cắt ngang cô mà im lặng lắng nghe.
“Từ khi còn đi học, anh ta đã tỏ ra rất xuất sắc, xa cách vời vợi, là tôi thích anh ta trước. Anh ta nói mình không muốn yêu đương, thế thì thôi, tôi chỉ dám thầm thương trộm nhớ anh ta…Tôi tự nguyện hiến dâng cho anh ta cũng chỉ là muốn lưu lại ký ức đẹp nhất, không đòi hỏi gì hết.” Cô cười, giễu cợt những năm tháng thơ ngây, “Anh ta nói, chúng ta thử yêu nhau nhé, thế là tôi sung sướng vô hạn…Sau đó, tôi không cẩn thận có thai, anh ta nói, Chức Tâm, anh chưa muốn làm cha…Tốt thôi, thế là tôi đi phá thai…Lúc đó, tôi còn rất trẻ, không biết mặt dày bắt anh ta chịu trách nhiệm…”
Cô nâng ly, nhìn chất rượu đỏ quạch, đáy mắt rưng rưng giọt nước mắt mà cô không muốn, không thể, không cần rơi, “Sau đó, tôi đã phải bỏ rất nhiều thai nhi, mỗi lần như vậy tôi lại đau khổ đến chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Anh ta vẫn luôn ở bên tôi, anh ta nói, Chức Tâm, không sao đâu, kiếp này chúng ta có thể không có con nhưng em nhất định phải khỏe mạnh.”
“Cạn ly! Vì những gã đàn ông dối trá trên khắp thế giới này!” Ngửa cố, cô nốc một hơi cạn sạch, nuốt nước mắt vào trong.
Cậu không biết phải nói gì.
“Chức Tâm, những chuyện không vui rồi cũng sẽ qua. Về nhà ngủ một giấc thật say, ngày mai trời lại sáng.” Cậu không biết an ủi thế nào cho phải.
Chức Tâm? Cậu gọi cô là Chức Tâm, họ quen nhau ư?
Cô quay mặt sang, nhìn khuôn mặt đậm chất Á Đông.
Mắt một mí…nhỏ dài, đôi mắt một mí đẹp vô cùng…
Lắc lắc đầu, cô uống say quá rồi, nhìn không rõ.
“Cậu rất giống ‘Ảnh’ trong Tổ hợp truyền kỳ!” Cô cười thành tiếng, đột nhiên nhớ ra, “Đúng rồi, đây là nước Mỹ, cậu có thể không biết Tổ hợp truyền kỳ là cái gì! Ở đại lục, đó là một nhóm nhạc Rock rất nổi tiếng, ‘Ảnh’ gia nhập mới một năm nhưng rất nhiều người mê cậu ta…trong đó có tôi…” Cô cười ngờ nghệch.
Chẳng hiểu vì sao, tim cậu lại đập rất nhanh.
“Còn nữa, cậu ấy còn được bầu là người tình một đêm được khao khát nhất của các cô gái trên mạng…” Cô lắc lắc ly rượu, cười càng tươi hơn.
Cậu trở nên lúng túng, cậu từng nghe qua chuyện này! Lúc người quản lý dương dương tự đắc nói cho cậu biết cậu cũng có thái độ y hệt lúc này.
Xin thứ lỗi cậu không đảm đương nổi.
“Gương mặt cậu rất giống ‘Ảnh’, nhưng tôi biết cậu không phải, cậu ấy đang ở Trung Quốc.”
Đúng rồi! Cô biết vì sao đối phương gọi cô là Chức Tâm rồi, vì vừa nãy cô có nhắc đến tên của mình!
“Cậu có nhóm máu RH- chứ?” Cô cười rạng rỡ, hỏi cậu.
Im lặng một lúc lâu, cho dù rất không thích hợp, nhưng vì câu nói “tất cả những gã đàn ông dối trá trên khắp thế gian này” cậu không định lừa cô.
“Tôi…có…” Di truyền từ cha, cậu cũng có nhóm máu gấu trúc quý hiếm đó.
Vừa dứt lời, sự đụng chạm mềm mại áp sát cậu, đầu lưỡi khẽ trượt qua môi cậu.
“Đến phòng của cậu đi, hay là sang chỗ tôi?” Rất nhanh chóng, giọng nói đầy mê hoặc.
Phóng đãng thôi mà, chẳng có cô gái nào không học được! Cô là phụ nữ Thiên Yết, cho dù chỉ là con bò cạp hiền lành nhất, lúc phẫn nộ cô cũng sẽ cắn người.
Cô muốn Hứa Ngạn Thâm phải trả giá cho những gì anh ta nói! Anh ta bất nhân, sao cô phải khổ sở giữ gìn tình cảm này?!
Cảm giác mềm mại, ẩm ướt lướt qua môi chỉ trong mấy giây làm cậu sững sờ hồi lâu rồi mới định thần lại: “Đến phòng tôi đi.” Quán rượu quá nhiều đàn ông bị cô thiêu đốt, cậu sợ chẳng mấy chốc sẽ xảy ra chuyện.
Chỉ là, cậu đã sai, sai một cách không thể hiểu nỗi, cậu đã tính toán sai sức kiềm chế của mình.
“Chị nằm xuống ngủ một giấc đi.”
Cậu vừa đặt chìa khóa xuống, cô đã ôm lấy cổ cậu, nở nụ cười chết người, “Cậu cởi trước hay tôi cởi trước?”
Cậu ngỡ ngàng nhìn cô.
“Được thôi, tôi cởi trước.” Cô cười, mắt nhòe nước, nhưng tay lại ngoặt ra sau, cô kéo phéc mơ tuya chiếc đầm xuống.
Không kịp ngăn lại, cô chỉ còn mặc chiếc đầm lót ôm sát người đứng trước mặt cậu.
“Có thể tắt đèn không? Tôi có chút không thoải mái…” Dù hơi men khiến gan cô to bằng trời, nhưng dưới ánh đèn sáng rực, cả người cô không ngừng run lên.
“Chức Tâm, đừng vì cô đơn mà vơ quàng một người đàn ông.” Đau đầu, cậu muốn cúi xuống nhặt áo giúp cô.
Nhưng cô giữ lấy tay cậu, “Không phải vì cô đơn mà vì…muốn giải thoát…”
Giải thoát nỗi căm hận trong lòng.
Nếu không làm cái gì đó, chắc chắn cô sẽ nổ tung.
Cô không muốn thành một