Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2563 lượt.
Chức Tâm như vậy.
Cô hít một hơi thật sâu, kéo cậu xuống, ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn lên mí mắt, ấn đường, đỉnh mũi, rồi xuống đến môi, sau đó…
“Chúc mừng trái tim tôi đã lại được tự do…” Lẩm bẩm, cô cười trong nước mắt.
Đủ rồi, cô không hề biết mình đang làm gì.
Cố sức kiềm chế, cậu vạch ra khoảng cách an toàn giữa họ, “Tối nay chị ngủ ở đây, tôi ra ngoài đi dạo một lát.” Mới chỉ là một nụ hôn phớt qua, cơ thể cậu đã có phản ứng, không thể ở với cô trong cùng một chỗ như thế này.
Cậu sợ mình mất kiểm soát.
Chỉ là, tay cậu vừa chạm vào nắm cửa.
“Đừng đi có được không? Tối nay tôi không muốn một mình!…” Cô úp mặt vào tay, nước mắt từ kẽ tay chảy ra.
Dù là ai cũng được, cô chỉ không muốn ở một mình.
Chân cậu không thể bước nổi nữa.
“Tôi biết tôi thế này là rất vô liêm sỉ, rất biến thái, nhưng tối nay nếu tôi không làm cái gì đó, tôi sẽ điên lên mất!” Quá yêu một người cho nên mới đau đớn đến thế.
Thể xác là gì chứ? Những thứ từng giữ gìn về anh cô chỉ muốn vứt bỏ hết.
Đây chính là tâm trạng của cô ư?
Ngẩng đầu lên, cậu thở dài: “Phải làm thế nào chị mới trở lại là Chức Tâm như trước đây?” Cậu nhận ra vì quá bi phẫn, cô đang tự hủy hoại mình, ai cũng không thể ngăn được.
Tắt hết đèn trong phòng, chỉ chừa lại ánh đèn ngủ.
“Chúng ta sinh một đứa con đi.” Nước mắt cô vẫn tuôn rơi nhưng giọng nói lại rất kiên quyết, “Không phải là cậu thì cũng là người khác!” Cha của đứa bé là ai thật sự chẳng có chút quan trọng nào với cô, quan trọng là cô phải làm cho Hứa Ngạn Thâm đau khổ!
Cậu cụp mắt xuống, tâm trạng phức tạp ẩn hiện trong đáy mắt.
Không phải cậu thì cũng sẽ là người khác.
Cậu biết, cô không nói đùa.
“Chị chắc chắn đây là điều chị muốn chứ?” Cậu quay người lại, từ từ đi về phía cô, dừng lại, nghiêm túc hỏi cô.
Khóe môi khẽ giật giật, cô gật đầu.
Cô không hối hận!
Hiểu rồi! Cậu cuối đầu hôn lên môi cô.
Ngọn lửa hừng hực từ môi lan tận đến tim.
Hai người đổ xuống giường, trán cô, cổ cô, tai cô bắt đầu in dấu vết của cậu.
***
Hai người không ra ngoài lần nào nữa.
Jackie, giám đốc bộ phần buồng suy nghĩ, đắn đo hồi lâu rồi bấm số gọi cho người bạn đó.
“Chào Jackie, cô ấy lại uống rượu ư?” Một giờ sáng, người đàn ông ở đầu dây bên kia không có vẻ gì là đang ngủ.
“Hứa Ngạn Thâm, tôi có thể hỏi một chút không? Cô gái Á Đông đó là gì của anh?” Tuy quen biết Hứa Ngạn Thâm chưa lâu nhưng cũng biết anh luôn lạnh lùng, kính nhi viễn chi với phụ nữ.
Mãi đến ba ngày trước, Hứa Ngạn Thâm bảo anh phá lệ cho một mỹ nhân Á Đông không giấy tờ tùy thân thuê phòng.
“Cô ấy là vợ tôi” Anh cảm thấy chẳng có gì phải giấu giếm, chỉ là đối phương sau khi nghe xong câu trả lời của anh, bỗng im lặng bất thường.
“Cô ấy có phải đã xảy ra chuyện gì không?” Anh căng thẳng, cả người nổi gai ốc.
Khách sạn không an toàn, cho dù đã nhờ Jackie để ý đến Chức Tâm nhưng anh vẫn rất không yên tâm.
“Cô ấy…có thể, chắc là…đang có tình một đêm với người đàn ông khác.” Jackie ngượng ngùng thông báo.
“Cái gì?” Giọng đột ngột lên cao, anh nghi ngờ tai mình có vấn đề.
“Cô ấy vào phòng 1711…đã nửa tiếng rồi, hay anh đến đây một chuyến đi!…” Không dám nghe Hứa Ngạn Thâm giận dữ hét lên trong điện thoại, nói xong, Jackie hổ thẹn cúp điện thoại.
Không kịp rồi.
Dù Hứa Ngạn Thâm đã phóng xe với tốc độ nhanh nhất có thể, vượt tất cả đèn đỏ ở Los Angeles, cũng không kịp nữa rồi.
Tiếng nước chảy róc rách từ trong phòng tắm vọng ra, cô nằm trong chăn, trên người không còn quần áo.
Tất cả đã kết thúc rồi.
Cơ thể giá lạnh, hơi men dần dần tan đi, cô cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại.
Cô đang làm gì thế này? Đôi mắt vô hồn mở to, cô chưa từng cảm thấy mình thảm hại, nực cười hết thuốc chữa như lúc này.
Vì một người đàn ông, vì một cô nhân tình không được thừa nhận, cô lại điên loạn đến mức này.
Cô gấp chăn lại, chậm rãi bước xuống giường, với tay nhặt váy áo vứt lung tung khắp phòng.
May mà hôm nay cô gặp được một “chàng trai” tốt.
Bây giờ, lúc vẫn còn kịp, cô phải mặc quần áo vào trước đã, để tránh lúc cậu ta từ phòng tắm bước ra, đối diện với nhau sẽ vô cùng ngượng ngùng vì sự việc mới xảy ra.
Cô vừa định mặc quần áo vào.
“Thẩm Chức Tâm!” Bên ngoài có tiếng đập cửa thình thình, người đàn ông bên ngoài vô cùng giận dữ, “Người ở bên trong ra đây cho tôi!”
Giọng của Hứa Ngạn Thâm?
Cô sững người, còn chưa kịp phản ứng thì cửa phòng đã bị đạp tung.
“Hứa Ngạn Thâm, anh đừng quá kích động…đừng làm ồn đến các phòng bên cạnh…” Một người đàn ông tóc nâu ngại ngùng toát mô hôi lạnh cầm chìa khóa đứng bên cạnh anh, vội vàng khuyên ngăn.
Tuy tầng này là khu phòng khách phổ thông nhưng khách sạn rất coi trọng danh tiếng, không dám khinh suất với bất kỳ vị khách nào.
Tam thiếu gia nhà họ Hứa trên thương trường hay trong các mối quan hệ xã hội luôn giữ vẻ điềm đạm, lạnh lùng, Jackie không ngờ, chỉ vì một câu nói nghi ngờ vợ bạn đang có quan hệ mờ ám với người đàn ông khác của mình lại khiến anh tức giận đến như thế.
Jackie bắt đầu