Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341336
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1336 lượt.
nh cảm thương yêu. Nhìn thấy chiếc áo mà Bố Trí đang mặc rất cũ kỷ hơn nữa vô cùng bẩn , đưa tay cởi chiếc áo của cậu ra thay áo khoác của mình, quần áo rất lớn mặc ở trên người đứa nhỏ thực buồn cười.
Bố Trí thấy cô gái kia muốn ôm mình đi, theo bản năng nắm chặt lấy quần áo của Tiêu Tiêu hai chân vòng quanh trên lưng Tiêu Tiêu, không chịu buông tay. Cô gái kia cũng dung sức kéo Bố Trí, làm cho Tiêu Tiêu cảm thấy đau.
“Cút ngay” Ngải Đăng vung tay đẩy tay cô gái kia ra, bước đến nhìn dấu đỏ ửng trên cánh tay của Tiêu Tiêu. Nhưng Tiêu Tiêu chẳng quan tâm tay của mình, vội vàng cúi đầu xem Bố Trí, chỉ thấy trên gương mặt nhỏ nhắn của nó toàn là nước mắt, cái miệng nhỏ cũng gắt gao mím môi, vẻ mặt ủy khuất.
“Ngải Đăng, Bố Trí không thích bọn họ” Tiêu Tiêu tựa vào trong lòng Ngải Đăng, đau lòng nhìn Bố Trí rơi lệ, lại ngẩng đầu hỏi cô gái vừa rồi “Cô là mẹ của Bố Trí sao?”
Cô gái Mông Cổ nghe thấy khách quý tiểu thư hỏi cô như thế, thật sâu hành lễ, sau đó dùng tiếng phổ thông không thuần thục nói” Thưa tiểu thư…, tôi không phải là Trán Cát của Bố Trí.”
” Trán Cát?” Tiêu Tiêu có chút nghi hoặc, vừa rồi Bố Trí chỉ dùng cái từ này gọi cô mà.
“Đó là mẹ theo tiếng Mông Cổ.” Cô gái kia giải thích.
“Vậy mẹ của Bố Trí đâu? Tại sao lại không đến đây?” Tiêu Tiêu có chút tức giận, con của mình không thấy, chẳng lẽ làm mẹ cũng không sốt ruột sao? Bố Trí còn nhỏ như vậy, lại để mặc thằng bé chạy loạn khắp nơi, vạn nhất bị người xấu bắt được thì làm sao bây giờ!
“Này. . . . . . Này. . . . . .” Cô gái xèo xèo ô ô nửa ngày, cầu cứu nhìn về phía Hương trưởng.
Tộc trưởng hắng giọng ho hai tiếng trả lời ” Bố Trí đứa nhỏ này là một cô nhi, vẫn giao cho trong tộc A Ni Á thay phiên trông giữ, chúng tôi sẽ mang thằng bé về trông giữ thật kĩ.”
Cô nhi sao? Tiêu Tiêu nhìn đôi mắt tròn xoe như chú nai con của Bố Trí, bên trong đã tràn ngập khẩn cầu cùng khát vọng,chỉ còn nhỏ như thế đã cảm thấy được sự hiện diện của mình là không được hoan nghênh bị đối xử thô bạo cũng không có khóc.
“Để cho nó theo em vài ngày được không?” Tiêu Tiêu lôi kéo tay Ngải Đăng, làm nũng nói.
Ngải Đăng ôm Tiêu Tiêu, nhìn Bố Trí trong ngực cô, im lặng một lát, sau đó đối với Hương trưởng chậm rãi nói”Để cho nó theo chúng tôi đi, vài ngày nữa sẽ trả lại.”
Hương trưởng không dám phản đối, hơn nữa Bố Trí được vị quý nhân này ưu ái coi như là vận mệnh của nó vậy, có lẽ thật sự là cha mẹ của nó ở trên trời phù hộ nó, vội cúi người nói lời cảm tạ đi theo mọi người lui xuống.
Tiêu Tiêu nhìn mọi người đi ra ngoài, vui vẻ trong mắt hiện ra. mặt đầy vẻ vui mừng, điểm điểm lên cái mũi nhỏ của Bố Trí, khoái trá nói” Bố Trí không cần sợ hãi, chị sẽ bảo vệ em.”
Đôi mắt Bố Trí hơi đỏ lên, yếu ớt hét lên ” Trán Cát” . Tiếng gọi này làm cho Ngải Đăng hơi hơi híp híp hai mắt, rất không thích!
“Để cho Ba Căn dẫn nó đi ra ngoài đi”
“Không cần, em muốn tự mình chăm sóc nó.” Ba Căn mình cũng vẫn còn con nít, sao có thể chăm sóc tốt cho Bố Trí được chứ, hơn nữa cô cũng có chút luyến tiếc tiểu bảo bối ngoan ngoãn này.
“Tiêu Tiêu!” Thanh âm của Ngải Đăng trung ẩn chứa tức giận, còn có chút nghiêm khắc lạnh lùng.
Tiêu Tiêu khẽ cắn môi đỏ mọng, đành phải y theo ý của Ngải Đăng, nhưng cũng bảo Ba Căn tìm đến một bảo mẫu có kinh nghiệm hỗ trợ chiếu cố Bố Trí.
Sau khi an bày thỏa đáng cho Bố Trí, đã là đêm khuya rồi, Tiêu Tiêu cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo ngủ bằng tơ tằm chui vào chăn, một lát sau, như là nhớ tới cái gì, lại vén chăn lên hỏi Ngải Đăng đang ở bên cạnh
“Anh ngủ ở đâu?”
Ngải Đăng nhìn chằm chằm Tiêu Tiêu trong mắt hiện lên một tia sáng kỳ dị
“Em nói đi?”
“Ách. . . . . .” Liếc nhìn chung quanh, giống như chỉ có một cái giường này, chẳng lẽ muốn ngủ cùng nhau sao? ! Vụng trộm nhìn Ngải Đăng vài lần, cắn cắn môi, mông dịch sang bên cạnh
“Anh lại đây đi, buổi tối nhiệt độ không khí thật thấp .”
Ngải Đăng tuyệt không khách khí, cởi quần áo trong, trần truồng thân trên liền chui vào nằm.
“A, anh cởi quần áo làm gì.” Tiêu Tiêu xấu hổ che khuất ánh mắt, ngượng ngùng .
“Ngủ không cởi quần áo sao?” Ngải Đăng cố ý hỏi lại một câu, cứ thế nằm trong chăn, còn thuận tay đem Tiêu Tiêu kéo vào trong lòng.
“Đừng nhúc nhích” vỗ vỗ mông của Tiêu Tiêu, bảo cô nghiêm túc một chút, Tiêu Tiêu đỏ bừng cả khuôn mặt một cử động cũng không dám.
“Tắt. . . . . . Tắt đèn”
Nửa ngày sau, truyền đến thanh âm sợ hãi của Tiêu Tiêu, Ngải Đăng đưa tay tắt đèn ở đầu giường. Trong phòng nháy mắt tối đen, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau. Giường rất nhỏ, căn bản không có khả năng nhúc nhích, Tiêu Tiêu cảm thấy thân thể có điểm cứng ngắc, khó chịu vặn vẹo uốn éo, lại nghe Ngải Đăng gầm nhẹ một tiếng.
“Làm sao vậy?” Tiêu Tiêu hơi hơi ngẩng đầu khẩn trương hỏi, sợ mình làm đau anh.
Ngải Đăng vẫn khống chế bản thân, cố gắng không thèm nghĩ đên dáng người mê hoặc quyến rũ trong lòng mình, nhưng khi Tiêu Tiêu ngẩng đầu, ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua mành cửa chiếu rọi vào, chiếu lên gương mặt mông lung m