Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1337 lượt.
mắt thịt không đầy đặn, là dấu hiệu tính tình hung ác, dễ dàng cắn người, mà bốn vó giống như cọc gỗ vững vàng rắn chắc.
Mà con Tiêu Tiêu chọn này, vừa thấy chính là con ngựa nhỏ tính tình dịu ngoan, lông bờm dày đậm mềm mại mà chỉnh tề, mõm sắc hồng mà và trơn bóng, giống như một chú bạch mã đi ra từ trong truyện cổ tích.
Cơm trưa bố trí ở giữa nhà tộc trưởng, ở tại nhà tộc trưởng tụ tập phân biệt chính giữa, còn bảo lưu lại truyền thống của chế độ phong kiến. Tôn giả ở giữa, trưởng giả ở bên phải, con gái không được lên trước, chỉ có thể ở phía sau đàn ông hầu hạ, để hoan nghênh khách quý đường xa đến mà hôm nay bữa tiệc đặc biệt chuẩn bị toàn bộ thịt cá cùng đem ra. Hồ Vù Luân rất nhiều cá chép, cá trích, cá trắng, hồng vi ngư, chất thịt béo tốt, còn chứa nhiều chất anbumin, muối vô cơ, đường, mỡ cùng các loại vitamin.
Tộc trưởng giới thiệu cho bọn họ về Hồ Vù Luân có rất nhiều cá tươi và tôm, từ cá có thể chế biến ra 120 loại, cho nên xưng là “Tiệc lý ngư” . Cá chẳng những dinh dưỡng phong phú, hơn nữa hương vị tươi mới, ăn nhiều lần cũng không hề chán.
Yến tiệc phong phú nướng toàn bộ dê ngon, cùng nhau nâng chén, cùng nhau say
Người thân đoàn tụ một đường tận tình cạn chén, cùng nhau nâng chén, cùng nhau say
Tiếng đàn du dương tiếng ca thanh thúy, cùng nhau nâng chén, cùng nhau say
Khách quý đoàn tụ một đường tận tình cạn chén, cùng nhau nâng chén, cùng nhau say…”
Tiêu Tiêu nghe được bài ca vô cùng đặc sắc của Mông Cổ, quay đầu lại thấy Ngải Đăng đang nhìn chằm chằm vào cô, đối với mọi người trong sân tiệc một chút cũng không chú ý.
“Anh ăn không?” Tiêu Tiêu kẹp lên một khối cá tấm đút cho anh, Ngải Đăng cũng thuận theo há mồm, trước mặt mọi người không hề kiêng dè.
“Ăn ngon chứ?” Tiêu Tiêu cầm lấy khăn tay lau đi tàn nước trên khóe miệng Ngải Đăng, càng cùng Ngải Đăng ở chung càng nhận ra anh là một người rất ưa sạch sẽ, không chịu được một chút vết bẩn.
“Ừm” cảm giác được bên miệng có cảm xúc mềm nhẹ, ánh mắt Ngải Đăng nhìn Tiêu Tiêu càng dịu dàng.
Lúc này rèm cửa đột nhiên bị một lực lớn nhấc lên, mọi người đều bị hấp dẫn chú ý tới.
“Ba” một tiếng, từ ngoài đi vào là một người đàn ông trẻ tuổi mặc y phục cưỡi ngựa của Mông Cổ, có thể là bởi vì vừa xuống ngựa, trên tay còn nắm roi ngựa, mới vừa vào cửa đã kêu to với tộc trưởng một tiếng.
“Trác Lực Cách, không nhìn thấy đang có khách sao!” Nhìn ra được tộc trưởng rất thiên vị đứa con trai này, trong lời nói ngoài sáng là trách cứ, nhưng là ai cũng nghe được sự cưng chiều, “Còn không qua đây chào hỏi, vị này là Ngải Đăng tiên sinh”.
Trác Lực Cách bị nhắc nhở đi tới phía Ngải Đăng, anh chân phải hướng trước thân nửa bước, đầu gối phải gập xuống, trên người hơi khuynh lại, đồng thời tay phải tự nhiên đặt ở đầu gối phải, tay trái đặt ở trên tay phải nói “A Mộc mạnh khỏe, Ngải Đăng tiên sinh”.
Ngải Đăng chỉ đơn giản gật nhẹ đầu, Trác Lực Cách cũng không để ý đến sự lãnh đạm của anh, đứng lên chuẩn bị ngồi vào vị trí bên phải tộc trưởng, ngẩng đầu lập tức ngây ngẩn cả người, thẳng tắp nhìn Tiêu Tiêu bên cạnh Ngải Đăng. Vẫn là tộc trưởng phát hiện con trai khác thường trước , ngoắc tay kêu
“Thất thần làm gì, còn không lại đây ngồi”.
Trác Lực Cách lúc này mới kịp phản ứng, xoay người cúi thấp ho một tiếng che dấu sự thất thố của mình, nhưng khóe mắt vẫn không nhịn được liếc về phía Tiêu Tiêu. Như vậy trong nháy mắt anh nghĩ đã thấy được một Dédé mã trên thảo nguyên, nữ thần mà nhiều thế hệ Mông Cổ thờ phụng. Mái tóc dài đen nhánh mềm mại búi lên nhìn rất đẹp, vài sợi buông xõa xuống tự nhiên mang vài phần phiêu dật, áo khoác màu đỏ vẫn kéo dài tới chân yểu điệu, thướt tha.
Có lẽ là ánh mắt của anh ta quá mức nóng bỏng, Tiêu Tiêu quay sang bắt gặp cái nhìn chăm chú của anh ta, hơi sững sờ sau đó khách khí tươi cười. Nụ cười này lại càng làm cho Trác Lực Cách mất hồn vía, mắt đẹp nhìn quanh sảnh tiệc tràn đầy mỹ lệ.
Cảm giác được tay của Ngải Đăng ôm thắt lưng đột nhiên chặt hơn, Tiêu Tiêu nghiêng đầu sang chỗ khác, lại nhìn thấy vẻ mặt phật ý của Ngải Đăng , bĩu môi, thật hẹp hòi, nhìn người đàn ông khác một chút cũng không được!
Trác Lực Cách cảm giác được người đàn ông kia có nhiều địch ý, vì thế không chút khách khí nhìn nơi khác. Người đàn ông này cùng nữ thần đó là người yêu sao? Nhìn bộ dạng họ rất thân mật.
“Cha, những vị khách đường xa mới đến, vừa đúng lúc năm nay có Mục đại hội!” Trác Lực Cách làm bộ như vô ý nói ra những lời rất đúng lòng Tộc Trưởng.
“À, xem ra chúng tôi đã quên, Ngải Đăng tiên sinh, ngài khẳng định chưa từng tham gia Na Đạt Mộ đại hội chứ, đây chính là lễ hội Mông Cổ của chúng tôi” Tộc trưởng ở trong lòng có chút tính toán, Ngải Đăng tiên sinh này là lãnh đạo lớn, là quí nhân mà nếu như có thể thiết đãi tốt, năm nay cuộc tuyển cử của mình hẳn là không thành vấn đề.
“Đúng vậy, đúng vậy, tiên sinh hãy lưu lại đi” Những người đàn ông chung quanh đều phụ họa
Ngải Đăng nhìn Tiêu Tiêu, muốn nghe suy nghĩ của cô một chút.
“Dự lễ hội sẽ là chậm trễ công việc củ