Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Xanh Mê Hoặc

Mắt Xanh Mê Hoặc

Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341342

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1342 lượt.

ủ công tinh tế làm ra, sợ Tiêu Tiêu mặc lên người không thoải mái nên bên trong còn tăng tăng thêm lớp lụa mềm.
“Làm cho em sao? Ha ha, em rất thích” Tiêu Tiêu cười híp mắt nhìn Ngải Đăng, chồm lên hôn má anh một cái.
“Trán Cát” Ngồi ở phía sau Dạ Bố Trí lớn tiếng kêu lên, không để ý vệ sĩ đang ôm mình, muốn tiến tới trước.
Ngải Đăng nghe đứa nhỏ còn luôn đổi tên gọi của cô, bất mãn liếc mắt nhìn nó, Tây Đinh lập tức ra sức giữ Dạ Bố Trí ngồi yên tại chổ, không cho cậu bé tiếp tục lộn xộn.
Mục đích lần này là thảo nguyên lớn Hô Luân Bối Nhĩ, Tiêu Tiêu cảm thấy xe chạy đã lâu vẫn chưa đến, vừa mới bắt đầu cô còn rất hứng thú quan sát bên đường, sau đó trên đường đi lại càng ngày lúc càng hoang vắng, ngoài thảo nguyên vẫn là thảo nguyên, đành nhàm chán tựa vào trên vai Ngải Đăng chợp mắt. Dạ Bố Trí rốt cuộc vẫn còn nhỏ, chơi xong lập tức nằm ở trong lòng Tây Đinh ngủ, làm hại Tiêu Tiêu nghĩ nó có thể trong chốc lát sẽ làm toáng lên.
Hô Luân Bối Nhĩ bởi vì nằm bên cạnh Hồ Vu Luân và hồ Belle nên được gọi là một trong nhưng thảo nguyên lớn nhất, mà Tiêu Tiêu lần đầu tiên nghe nói đến tên này, hay là bởi vì trong những bộ phim nói về thời nhà Thanh, một hoàng hậu của thời đó đến từ bộ tộc này, thảo nguyên Khoa Nhĩ Thấm cùng thảo nguyên Hô Luân Bối Nhĩ. Nơi này là bắt nguồn của Mông Cổ, sản xuất ra nhiều món đặc sản đạc biệt của vùng
Hô Luân Bối Nhĩ là thảo nguyên rộng lớn diện tích tới sáu mươi ba ngàn dặm, mênh mông bát ngát, gió nhẹ, bầy cừu trắng như những đám mây bay bay lượn, làm nên một cảnh đẹp ở giữa, đây là ấn tượng đầu tiên của Tiêu Tiêu với thảo nguyên.
Tiêu Tiêu thay trang phục dân tộc, biến thành cô gái Mông Cổ, có vài phần khí thế tiểu thư quý tộc Mãn Châu. Trên thảo nguyên khá cao, nhưng cũng không quá ghồ ghề, rất mềm mại. Mùa này cũng không phải là mùa du lịch thịnh vượng, nên trên thảo nguyên du khách cũng không nhiều, tùy ý có thể thấy được trẻ con Mông Cổ chăn trâu, dê , sâu trên thảo nguyên trải rộng là những ngôi nhà lớn nhỏ thưa thớt nhau, thoạt nhìn cảm thấy rất nguyên thủy cũng làm cho lòng người vui vẻ khoáng đạt.
“Ngải Đăng, chúng ta buổi tối ở chỗ nào?” Tiêu Tiêu một tay nắm Dạ Bố Trí, một tay ôm cánh tay Ngải Đăng bước chậm ở trên thảo nguyên. Cô gái xinh đẹp, người đàn ông anh tuấn dị tộc, còn có đứa nhỏ đáng yêu đã hình thành một bức tranh gia đình xinh đẹp trên thảm cỏ xanh.
“Tiêu Tiêu thích đóng quân dã ngoại sao?”
“Đóng quân dã ngoại? Vâng, vâng, thích!” Rất muốn thể nghiệm một chút loại cuộc sống nguyên thủy của người dân nơi này, trời làm chăn, đất làm giường thật lãng mạn!
” Trán Cát, Trán Cát,ngựa” Dạ Bố Trí hâm mộ nhìn phía trước có đứa trẻ Mông Cổ đang cưỡi ở trên mình một con ngựa nhỏ, đứa nhỏ Mông Cổ khi 6 tuổi đều đã được có một con ngựa nhỏ của mình, mà Dạ Bố Trí cũng đang ở tuổi này, thấy tất nhiên sẽ hứng thú.
“Dạ Bố Trí thích cưỡi ngựa sao?” Tiêu Tiêu ngồi xổm người xuống, giúp Dạ Bố Trí sửa sang lại mũ, Dạ Bố Trí thật sự rất biết điều, dọc theo đường đi cũng không kêu mệt, đói bụng cũng không náo loạn, cho bé ăn thì bé sẽ ăn, không cho thì chịu đựng, còn nhỏ như vậy nhưng đã hiểu được sắc mặt của người lớn bên cạnh.
Dạ Bố Trí hơi sợ hãi nhìn Ngải Đăng một cái, nuốt một ngụm nước bọt, yếu ớt gật gật đầu với Tiêu Tiêu, Trán Cát đối với bé tốt lắm, sẽ không hung dữ với bé.
“Ha ha, tỷ tỷ mua một con tặng cho em nha?”
“Vâng” Dạ Bố Trí ánh mắt trở nên sáng ngời, nhưng một lát sau lại ảm đạm xịu xuống, cúi thấp đầu nhỏ giọng nói “Em không cần” .
“Mua cho nhóc” Lần này lên tiếng lại là Ngải Đăng, Tiêu Tiêu kinh ngạc nhìn anh, Ngải Đăng khi nào thì trở nên rộng lượng như vậy rồi? !
Ngải Đăng nhận thấy được ánh mắt Tiêu Tiêu, cảm thấy mất tự nhiên, anh cũng không phải vì lấy lòng đứa nhỏ này, chỉ là ánh mắt khát vọng của Dạ Bố Trí làm cho anh nghĩ tới thơ ấu của mình, có lẽ đáp ứng Dạ Bố Trí đi theo Tiêu Tiêu có một phần nguyên nhân là bởi vì đứa nhỏ này rất giống anh, đều có một tuổi thơ bất hạnh, có lẽ, nó so với anh còn bất hạnh hơn.
“Ha ha, Dạ Bố Trí, còn không mau nói tiếng cảm ơn đi!” Tiêu Tiêu rất vui vẻ khi thấy Ngải Đăng thay đổi, mặc kệ nguyên nhân vì cái gì, quan trọng là anh bắt đầu trở nên rộng lượng hơn rồi, không phải sao!
Dạ Bố Trí ngẩng đầu, vụng trộm nhìn người đàn ông trước mặt vài lần, có phần không được tự nhiên “Cảm ơn chú” .
“Ừm” Ngải Đăng làm bộ như không thèm để ý đáp một tiếng, kéo Tiêu Tiêu đi đến phía những người dân đang chăn nuôi kia.






Con trai tộc trưởng . . .
Dạ Bố Trí rốt cục có được một con ngựa nhỏ cho riêng mình, là một con ngựa nhỏ mới ra sinh màu đen, Ngải Đăng giúp Tiêu Tiêu tìm một con ngựa mẹ màu trắng có vẻ hiền lành, chọn ngựa rất có chủ ý, ngựa của Ngải Đăng đầu cao hơn ngang hùng tuấn, đầu và lỗ tai nhỏ, phản ứng linh hoạt. Mũi lớn tức phổi lớn, ngựa lớn lượng hô hấp tất cũng lớn, có lợi cho việc chạy xa. Đôi mắt lớn tức trái tim lớn, ngựa có trái tim lớn ắt dũng mãnh không dễ chấn kinh; Trước