Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẫu Đơn Của Hắc Báo (18+)

Mẫu Đơn Của Hắc Báo (18+)

Tác giả: Điển Tâm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.

lo lắng.
Mẫu Đơn khiếp sợ không thể nhúc nhích.
Nàng không thể tin được, người con trai này sẽ xuất hiện ở đây.
“Thanh Phong.” Lãng Thần lại kêu lên, khi hắn thấy rõ ràng nàng trở nên tràn ngập nữ tính, trang phục mềm mại xinh đẹp, thì ngũ quan toát ra vẻ vui mừng, nhưng lại bởi vì ghen tị, mà trở nên có chút vặn vẹo. Hắn tiến đến, gắt gao cầm bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nàng.
“Tại sao anh lại ở chỗnày?” Nàng thật vất vả mới tìm được giọng nói của chính mình.
“Anh biết đêm nay Hắc Báo không có ở nhà, nên mới lẻn vào.” Muốn phá bỏ bảo vệ của Hắc gia, cũng không phải là chuyện dễ dàng, nhưng ít ra cũng không làm khó được hắn.
“Anh không nên tới,” Nàng hiểu rất rõ, nơi này nguy hiểm cỡ nào.
” Đi mau.” Lãng Thần lắc đầu, trả lời như định đóng cột.
“Anh không đi.” Hắn vươn tay, vuốt ve khuôn mặt non mềm của nàng, ghen tị không thôi.
” Vì sao sự xinh đẹp của em, cũng bị Hắc Báo hưởng dụng, mà không phải chỉ thuộc về anh?” Tiếp xúc quá mức thân thiết kia, làm cho nàng phải kiềm chế, mới không quay đầu tránh đi.
“Đây là mệnh lệnh của phu nhân.” Cho dù nàng không muốn, nhưng cũng không thể phản kháng, chỉ có thể tuân thủ theo như lời chỉ thị của phu nhân.
Trong mắt Lãng Thần, tràn đầy phẫn nộ.
“Cho nên, em tự nguyện làm ấm giường cho Hắc Báo?” Câu nói kia giống như roi da, hung hăng quất vào lòng nàng. Nàng cũng không nói gì, lúc đầu nàng có bao nhiêu sợ hãi, kháng cự cỡ nào, chán ghét cỡ nào, nói ra những lời này, cũng không có ý nghĩa gì, cho nên nàng che dấu tự ái bị tổn thương, thản nhiên trả lời:
“Kim gia có ơn đối với chúng ta.”
“Cho dù thiếu bao nhiêu, trong vài năm này chúng ta bán mạng cho Kim gia cũng đã sớm trả hết ân tình.” Lãng Thần nhìn nàng, hai tay cầm vai của nàng, đem nàng kéo lại gần.
“Anh không thể tin được, phu nhân lại để em làm những chuyện như vậy.”
“Sao anh lại phát hiện ra?”
“Ở bữa tiệc kia.” Lãng Thần cắn răng, đối Hắc Trọng Minh hận ý càng sâu.
“Cái gã chết tiệt kia, lại có thể cho em mặc quần áo hở hang như vậy, biến em trở thành loại gái tầm thường kia.” Chỉ cần là phu nhân tham dự bữa tiệc, Lãng Thần, Liễu Vũ, nhất định ở đó. Bốn người ở chung nhiều năm, tuy rằng nàng luôn luôn che mặt, nhưng ba người kia vẫn gặp qua bộ mặt thật của nàng, tuy rằng cách ăn mặc của nàng hoàn toàn thay đổi, nhưng nhận ra nàng thật ra không khó.
“Sau bữa tiệc, anh đã quyết định muốn tới đây mang em đi, nhưng lại nghe thấy tin em bị thương, nên anh mới kéo dài thời gian chờ cho đến khi vết thương của em khôi phục, mới lẻn vào nơi này.”
“Không, em không thể đi.” Nàng cuống quít lắc đầu.
Mấy năm qua nàng đã sớm biết Lãng Thần có tình cảm đối với nàng, mà lúc này tính tình Lãng Thần đang nóng như lửa, bởi vì trong lòng có tư tình nên mới làm ra một quyết định sai lầm như vậy.
Nàng cau mày nắm chặt hai tay.
“Vì sao?” Hắn chất vấn.
Vì sao?
Trong lòng nàng hỗn loạn hiện lên rất nhiều lý do, có lý do thậm chí nàng không dám thừa nhận, không dám nghĩ nhiều, nó vừa mới hiện lên đã bị nàng vội vàng đẩy ra.
“Nếu bây giờ em rời đi, chẳng khác nào nhiệm vụ thất bại, em không có mặt mũi nào trở về gặp phu nhân.” Tất cả những chuyện nàng làm đều là vì nhiệm vụ.
Lãng Thần lại nói nói:
“Chúng ta không trở về Kim gia.” Nàng ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc.
” Cái gì?”
“Anh đã lên kế hoạch ổn thỏa rồi.” Lãng Thần trả lời.
“Rạng sáng, tầm ba giờ có một con thuyền muốn đi Mỹ, anh đã mua vé tàu rồi. Chúng ta rời Thượng Hải, ra nước ngoài, không bao giờ trở về nữa.” Hắn tính toán đã lâu.
Những năm gần đây, hắn vì Kim gia thành tâm cống hiến sức lực, nhiều lần vào sinh ra tử chưa từng có nửa câu oán hận. Nhưng khi hắn biết, phu nhân đưa Thanh Phong thân yêu của hắn, đến bên người Hắc Trọng Minh, cảm xúc ghen tị, đã bao phủ lòng trung thành của hắn.
“Nước Mỹ sao?” Đây là chuyện ngay cả nằm mơ nàng cũng chưa từng nghĩ đến.
“Đúng, đi Mỹ.” Lãng Thần gật đầu, giọng nói kiên định.
“Đến nước Mỹ, chúng ta có thể ở bên nhau, sống vì chính mình, không bao giờ cần phải vì Kim gia mà bán mạng.” Kim gia đối với nàng, ân trọng như núi.
Đoạn ân tình kia cũng như xiềng xích nặng nề, trói chặt nàng.
Nàng bị trói bởi xiềng xích kia, đã từ lâu lâu lắm rồi, khi có cơ hội thoát khỏi, tự do dễ như trở bàn tay, lại khiến nàng trong chốc lát phản ứng không kịp.
Rời Kim gia?
Rời Thượng Hải?
Không bao giờ vào sinh ra tử nữa, không bao giờ phải chịu vết thương do dao súng nữa, không bao giờ vì nhiệm vụ, lọt vào vòng nguy hiểm đối mặt với cái chết nữa. Nàng cũng có thể sống như nàng thường mơ mộng, cũng không hiểu được vì sao bản thân lại muốn giống người thường, sống cuộc sống tự tại?
Mãi trong giây lát, nàng mới hiểu được, thật ra là bản thân khát vọng. Khát vọng tự do, khát vọng cuộc sống bình thường, khát vọng rời xa thành phố nguy hiểm lúc nào cũng rình rập này.
Dao động của nàng có thể thấy được rất rõ ràng.
Lãng Thần đem nàng kéo vào trong lòng, cúi đầu hôn nhẹ trên trán nàng, trên người nàng tỏa ra mùi hương thoang thoảng.<