XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẫu Đơn Của Hắc Báo (18+)

Mẫu Đơn Của Hắc Báo (18+)

Tác giả: Điển Tâm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.

đá, mà không hề nghi ngờ, rõ ràng Hắc Trọng Minh chiếm thế thượng phong, Lãng Thần mỗi một lần công kích, đều dễ dàng bị phát hiện. Hắc Trọng Minh như là đang đùa giỡn con mồi chật vật, dung sức ra hết dòn này tới đòn khác, từ đầu đến cuối đôi môi mỏng luôn duy trì nụ cười tàn nhẫn.
Mỗi khi hắn đánh gãy một đốt xương trên người Lãng Thần, miệng hắn nhếch lên ý cười càng đậm. Nhưng dù cái miệng của hắn nở nụ cười nhưng trong con ngươi lại lóe lên sát ý.
Khi đánh nát khuôn mặt tuấn tú của Lãng Thần, hắn còn ngẩng đầu lên, dường như có chút thâm ý nhìn nàng một cái. Mẫu Đơn cảm thấy rùng mình.
Nếu tiếp tục đánh nhau như vậy, Lãng Thần tuyệt đối sẽ bị Hắc Trọng Minh đánh chết tươi. Lúc trước bọn họ bốn người liên thủ, cũng không thể đánh ngã Hắc Trọng Minh, thậm chí còn bị thương, huống chi bây giờ, đối mặt với Hắc Trọng Minh, chỉ có một mình Lãng Thần?
Mẫu Đơn không có sự lựa chọn nào khác.
Nàng xông lên phía trước, thân hình nhỏ xinh, nhẹ nhàng như mây bay nước chảy, trong nháy mắt, liền lách mình đi đến bên cạnh Lãng Thần, tung một đấm về phía ngực Hắc Trọng Minh.
Có thể nói cú đánh rất đau, nhưng nó phản ngược lại làm tay nàng đau tê dại, mà Hắc Trọng Minh thì bất động như núi, chỉ thong thả nhếch tay lau đi vết máu trên khóe miệng, sau đó ngóng nhìn nàng, từ từ cười.
Nụ cười kia, làm cho da đầu Mẫu Đơn run lên, toàn thân run rẩy không thôi.
Hắn đã biết!
Tuy rằng nàng đoán không ra, là lúc trước hắn đã biết thân phận thật sự của nàng, hay là vừa mới nghe thấy Lãng Thần và nàng nói chuyện, đoán ra nàng chính là Thanh Phong che mặt, một trong bốn vệ sĩ của Kim gia. Nhưng khi thấy hắn cười, nàng mới kinh hãi phát hiện ra, ngay cả việc nàng ra tay, cũng nằm trong sự tính toán của hắn.
Chỉ cần nàng ra tay, chẳng khác nào thừa nhận thân phận của mình.
Người phụ nữ bình thường, tuyệt đối không có bản lĩnh như vậy.
Nhiệm vụ Phu nhân giao cho, thất bại ngay trong khoảnh khắc nàng ra tay cứu Lãng Thần, hoàn toàn thất bại.
Nếu nhiệm vụ thất bại, nàng liền càng không cần lo lắng do dự nữa.
Bàn tay nhỏ bé của nàng nâng lên, dồn hết sức lực vào lòng bàn tay, nhắm thẳng đến cổ họng hắn.
“Dừng tay!” Nàng cảnh cáo, ngăn cản hắn lại dùng sức đánh Lãng Thần.
Khóe miệng Hắc Trọng Minh nhếch lên, ánh mắt không hề thay đổi, ngay cả hành động cũng không ngừng, nắm tay liên tục giáng xuống thân thể Lãng Thần , phát ra một tiếng vang nặng nề.
Bàn tay của Mẫu Đơn càng vươn về phía trước, mới đụng đến da thịt ấm áp của hắn, bóp vào cổ họng hắn. Cổ họng nơi yếu nhất trong thân thể, chỉ cần dùng hết lực, cho dù chỉ dùng tay không, cũng có thể tạo ra thương tổn rất lớn.
“Lập tức dừng tay!” Nàng vội vàng hô to.
Lần này,cuối cùng hắn cũng dừng tay, mang theo nụ cười ngang ngược, nhếch lông mày với nàng.
“Không.” Hắn cự tuyệt.
“Vậy bây giờ tôi sẽ giết anh!” Nàng dùng giọng nói kiên định nhất, giả vờ sẽ ra tay, giống như dùng sức, tấn công cổ họng hắn, thực tế chỉ là nói dối, nhưng cũng không dám để hắn phát hiện, tay nàng bây giờ đang run rẩy.
Nụ cười ngang ngược biến mất, ánh mắt lại trở nên sắc bén khiến người khác thấy sợ.
Hắc Trọng Minh rốt cục dừng tay, không hề tấn công Lãng Thần, ngược lại vẫn không nhúc nhích, lặng im nhìn cô gái bé nhỏ trước mắt.
“Cậu ta đối với em mà nói, quan trọng như vậy sao?” Giọng nói của hắn rất nhẹ, lại mang theo lạnh lẽo làm cho người ta sợ hãi rùng mình.
Tuy rằng đứng ở trong phòng ấm áp, nhưng giọng nói của hắn, lại làm cho toàn thân nàng rét run, giống như trần trụi đi ở trong mưa tuyết gió lớn nơi núi sâu.
Nàng chống cự lại nỗi bất an mãnh liệt kia, thấp giọng kêu to.
“Lãng Thần.” Câu trả lời của nàng, là một tiếng thống giận và bi thảm.
Tốt rồi, Hắc Trọng Minh cũng không giết Lãng Thần.
Còn chưa giết.
“Lãng Thần, mau đứng lên, anh phải rời khỏi nơi này.” Rối loạn vừa rồi, nhất định khiến cho những người khác trong biệt thự chú ý, nếu càng kéo dài lâu, cơ hội thoát thân thành công, e rằng càng lúc càng xa vời.
Lãng Thần lay động đứng lên, lau vết máu trên mặt, máu tươi cũng không ngừng từ trên miệng trên mũi hắn chảy xuống.
“Anh muốn giết hắn!” Giọng nói của hắn dường như là đang rống giận.
“Không được!”
“Đến lúc này, em còn muốn bảo vệ hắn?”
“Em không có.” Nàng vội vàng giải thích.
“Bằng sức của hai người chúng ta, không thể làm hắn bị thương.” Tuy rằng nàng đang uy hiếp Hắc Trọng Minh nhưng cũng chỉ là chuyện trong chốc lát.
“Anh không tin!”
“Lãng Thần, đừng xúc động.” Nàng chỉ có thể cố gắng thuyết phục Lãng Thần đã mất đi lý trí .
“Đi mau, đợi khi có cơ hội, anh lại đến cứu em.” Hắn chần chờ trong chốc lát, rốt cục cũng bị nàng thuyết phục.
“Em chờ anh.” Nàng gật gật đầu, tầm mắt không dám dời trên người Hắc Trọng Minh, vừa lúc thấy rõ nàng gật đầu, trong cặp mắt đen kia phụt ra ánh lửa.
Biết không thể lại chần chờ, Lãng Thần rầu rĩ kéo thân hình đầy vết thương, đi tới bên cửa sổ, cuối cùng lại cắn răng, sau khi oán hận trừng mắt Hắc Trọng Minh một lúc lâu, mới thả người nhảy