Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Máu Đọng

Máu Đọng

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.

ng sáng ấm áp, soi vào Cố An Ninh. Cô chưa bao giờ tuyệt vọng như thế, việc bị ép buộc với sự thật vô cùng xấu hổ này khiến thần kinh cô dường như đã bị phá hủy toàn bộ.
Cô luôn biết rằng Bạch Thuật Bắc không thuộc về mình, sao Thiệu Đình cứ phải làm thế này để bức cô?
Hắn ra vào đến khi nơi đó của cô sưng lên, suýt thì cô kêu ra tiếng, may mà kịp che miệng, Thiệu Đình cười khẽ châm chọc: “Em nói xem Bạch Thuật Bắc có biết chuyện chúng ta quan hệ không?”
Ngón tay lạnh buốt khẽ lướt qua cổ, chạm vào những vết cắn: “Những dấu vết này hẳn hắn đã thấy rồi. Thật đáng tiếc, An Ninh, trong lòng hắn, em chẳng còn là tiểu cô nương đơn thuần kia nữa. Mỗi ngày xem báo đều có tin em dây dưa với đàn ông đã có vợ, trên người lại nhiều vết như thế này…”
Cố An Ninh càng khóc nhiều hơn, nước mắt tràn ra, thân thể theo động tác của hắn mà kịch liệt xóc nảy.
Cô thấp hơn Thiệu Đình rất nhiều, cho dù đi giày cao gót cũng vẫn phải nhón chân, chân vừa căng vừa đau, chỗ đó lại bị vật cứng phát sợ ra vào liên tục khiến người run rẩy.
Thiệu Đình rất khỏe, chỉ đẩy vài cái cũng khiến cô suýt ngã sấp xuống, cả người gần như nằm sấp lên lan can tầng thượng.
Thiệu Đình tay siết chặt eo cô, tư thế đứng thẳng này rất khó vào, không có dầu bôi trơn, nhưng lại càng chặt, thịt non bốn phía bao chặt lấy của hắn.
Thiệu Đình nhấc một chân của An Ninh lên, tất chân đã bị rách ở đầu gối, giày cao gót đu đưa như sắp rơi.
Lúc bắt đầu Thiệu Đình cũng không cảm thấy thoải mái, nhưng nhìn khóe mắt ươn ướt của cô, tính dục lại nổi lên, vật đó căng hơn, tràn ngập trong cơ thể cô.
Cố An Ninh bị đặt ở lan can thì bụng khó chịu, vật đó cứ ra vào làm cô thấy trướng nhức, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy bóng hai người cười nói phía xa.
Cô vội vàng cúi đầu xuống, ngón tay tái nhợt bám chặt vào lan can.
Thiệu Đình hôn chiếc cổ đầy mồ hôi của cô, tay nắm cằm cô ép nhìn về phía hai người đó: “Tôi nói rồi, lúc tôi đau, tôi không muốn người khác vui vẻ”
Lời này giống như một gáo nước lạnh tạt vào trái tim Cố An Ninh. Có sao, sao cô có thể quên rằng Thiệu Đình xấu xa thế nào, hoàn toàn không giống dáng vẻ ngụy trang lương thiện, chịu thiệt thòi, không đánh trả kia… 






Thiệu Đình bước ra khỏi phòng tắm, tóc vẫn còn ướt lượt thượt. Hắn thong thả đi về phía giường, người con gái đang ngủ mà trán vẫn nhăn lại, ngủ mơ cũng không được yên ổn; hắn cầm khăn bông ấm, tách chân cô ra, lau những vệt trắng nhờ còn đọng lại ở bắp đùi.
Người đang ngủ trên giường khó chịu hừ một tiếng, Thiệu Đình dừng ngay lại, đợi đến khi cô thở đều mới tiếp tục.
Chỗ ấy lầy lội, hai cánh hoa còn rướm máu, thấm vào khăn bông trắng như tuyết, nhìn mà giật mình.
Hắn biết mình lại quá đà rồi, biết rằng sẽ càng làm cho cô nghĩ xấu về mình hơn nhưng lại không kiềm chế nổi.
“Anh phải làm gì thì em mới tự nguyện?” Hắn xoa xoa đôi môi cô. Chỉ có những lúc này cô mới tỏ ra nhu thuận nghe lời.
Cô thong thả quay đầu, trong phòng rất yên tĩnh, cô sớm đã được đưa về phòng ngủ cho khách. Bên dưới vẫn còn hơi đau nhưng không đau như mấy lần trước, cô nhìn lên đầu giường, thấy tuýp thuốc mỡ. Chắc Thiệu Đình đã bôi cho cô.
Cô cố ngồi dậy nhưng hông vẫn rất nhức, toàn thân mệt mỏi rã rời.
Tự nhiên lại nhớ lại chuyện giữa trời đất tối qua, xấu hổ và nhục nhã, cô sụp đổ, nước mắt rơi lã chã.
Hiện tại, bản thân không còn tư cách để nhớ về Bạch Thuật Bắc nữa. Chính cô đã dơ bẩn không thể chịu nổi rồi.
Cửa phòng mở ra, người đàn ông mắc áo choàng tắm cao ngất dựa vào cửa, khuôn mặt tuấn lãng âm trầm dưới ánh đèn, hai tay khoanh lại: “Dậy rồi?”
Cố An Ninh không muốn để ý đến hắn, nhưng cũng không dám đắc tội, nhắm mắt lại nghiêng người đi, cố giấu bối rối: “Ừ, còn muốn ngủ tiếp”
Vừa dứt lời, cả người đã bị hơi rượu nồng nặc bao vây, cánh tay hắn ôm cô qua lớp chăn mỏng, luồn xuống dưới gối nhấc đầu lên: “Kiếm gì ăn đã”
Cô không biết hắn mang khay để lên bàn trà từ lúc nào, có một bát cháo hoa mộc mạc. Cố An Ninh dựa vào ngực hắn, sau lưng cô có tiếng tim đập mạnh mẽ nhưng trầm ổn.
Loại thân mật này cô không quen, thế là định giơ tay cầm thìa: “Tôi tự làm”
“Hay muốn anh dùng miệng đút?”
Lời cảnh cáo nhẹ nhàng, nhưng lại đánh đúng điểm yếu của Cố An Ninh (nguyên văn là “véo chuẩn bảy tấc”). Cố An Ninh ngoan ngoãn cúi xuống, ăn từng thìa một do hắn đút.
Thật chả khác gì thú cưng.
Trong phòng rất yên tĩnh, ngoài hành lang cũng không có tiếng người, chỉ có hơi thở của hắn ngẫu nhiên phả vào đỉnh đầu, làm sợi tóc nghiêng ngả.
Ăn xong cháo hắn lại mớm nước cô, Cố An Ninh không dám cãi lại, từ đầu đến cuối đều nghe lời, không khiến hắn phải nhắc.
Thiệu Đình lại giúp cô đắp chăn nhưng không rời đi, Cố An Ninh sợ hãi nhìn chính mình trong mắt hắn: “Tôi muốn ngủ thêm một chút”
Thiệu Đình trầm mặc, tựa hồ có chuyện muốn nói. Cố An Ninh cũng không dám ý kiến, nhắm mắt lại, cô giờ đã sợ Thiệu Đình tận xương tủy, chỉ hơi làm hắn giận một chút