Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Máu Đọng

Máu Đọng

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.

rất phức tạp, anh đã tìm hiểu qua bạn bè ở cục cảnh sát, bọn họ vẫn đang theo dõi hắn, đáng tiếc không có chứng cớ. An Ninh, anh sợ em bị liên lụy”
Cố An Ninh nhức mũi kinh khủng, vội vàng cúi xuống. Vì là người mình thích, chỉ cần người ta quan tâm một chút thôi cũng có thể làm mình vô cùng ủy khuất.
Diệp Cường thấy cô như vậy thì tức vô cùng, đứng bên ra sức ho khan: “Cố tiểu thư, chúng ta phải về rồi. Một lúc nữa Thiệu ca sẽ tự mình gọi điện thoại về nhà kiểm tra”
Lúc này Cố An Ninh mới hoàn hồn, mắt nhìn Bạch Thuật Bắc, mím môi cố cười: “Cảm ơn anh Thuật Bắc, thật sự là không cần, em và Thiệu Đình khó có thể nói rõ được. Em sẽ bảo vệ mình thật tốt”
Không thể nói trước liệu cô có thể trốn thoát thành công không, chỉ là giờ bố cô còn đang trong tay Thiệu Đình, nên cô không thể đi được.
Cố An Ninh nhìn người yêu cũ, mỉm cười: “Em nghĩ có lẽ từ nay về sau chúng ta sẽ không gặp lại, Thuật Bắc, nhìn anh hạnh phúc thật tốt”
Cô nói xong thì đi lên xe Diệp Cường, Bạch Thuật Bắc đứng im tại chỗ hồi lâu, lông mày vẫn nhíu lại.
“Cố tiểu thư, từ nay về sau cô đừng tìm gặp Bạch tiên sinh” – Diệp Cường chờ đi xa được một đoạn rồi mới mở miệng.
Cố An Ninh nghi hoặc nhìn hắn.
Diệp Cường nghĩ ngợi, tìm lời thích hợp: “Trước kia có một người đàn ông là anh em của thầy dạy đấu kiếm của chị Hải Đường, về sau có quan tâm đến Hải Đường hơn mức bình thường, về sau Thiệu ca ném người đàn ông đó vào nước…”
“Diệp Cường” – Cố An Ninh thở dài, “Đến bây giờ tôi cũng không muốn ở lại bên Thiệu Đình. Anh nói với tôi chuyện Thiệu Đình quan tâm đến Hải Đường cũng chẳng để làm gì, tôi không thương anh ta, chả có tí cảm giác gì”
Diệp Cường nheo mắt, mím chặt môi, bị Cố An Ninh nhìn thấu thì có vẻ hơi quẫn bách: “Chị Hải Đường tốt như vậy, tôi không hiểu rốt cục có chuyện gì, trước kia rõ ràng rất quan tâm tới chị ấy”
Cố An Ninh có thể nghe được trong lời nói của Diệp Cường ẩn hàm oán khí, cậu thật sự yêu quý Hải Đường, chẳng qua là ngại Thiệu Đình uy hiếp.
“Thiệu ca trước kia luôn nhớ rõ mỗi sự kiện cùng Hải Đường, nhưng bây giờ sinh nhật của chị ấy cũng là tôi nhắc nhở. Chẳng nhẽ hôn nhân đều là như thế, trước kia thì yêu, rồi lại thay đổi sau mỗi ngày?”
Diệp Cường chưa từng nhiều lời với Cố An Ninh như thế, đây là lần đầu tiên, đại khái việc Hải Đường gặp chuyện không may làm hắn quá kích động. Nghĩ cũng biết, vợ xảy ra chuyện, chồng lại ở bên tình nhân, nghe đến đây ai cũng cảm thấy ngứa tai.
Cố An Ninh khó chịu nhắm mắt lại: “Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu Thiệu Đình, không thể trả lời cậu cái gì được”
Diệp Cường há hốc mồm, cuối cùng nhỏ giọng thì thào: “Tôi cứ nghĩ tôi hiểu Thiệu ca, nhưng bắt đầu từ bảy năm trước anh ấy cứ như một người hoàn toàn khác, đó là lúc gặp cô, tôi chẳng thể nắm bắt được…”
Cố An Ninh chẳng nghe hắn nói tiếp, nhắm mắt lại, mối quan hệ này đến giờ vẫn không phải do cô quyết định, nếu có thể, ai lại đi sống kiểu vớ vẩn thế này làm gì.
---
Thiệu Đình đến bệnh viện lúc Hải Đường đang nổi cáu, đẩy cửa vào suýt bị gạt tàn bay vào mặt, may mà phản ứng nhanh, nghiêng người tránh được.
“Tiên sinh” – trợ lý của Hải Đường cung kính cúi đầu. Thiệu Đình có ý bảo bọn họ ra ngoài, đoàn người nối đuôi nhau đi ra, trong phòng dần yên tĩnh lại.
Hải Đường mặc bộ quần áo sọc xanh trắng cho bệnh nhân, sắc mặt hơi tái, cổ áo rộng trễ xuống ẩn hiện dấu vết băng bó.
Thiệu Đình cởi cúc áo, ngồi lên ghế salon, giơ tay lên: “Không phát tiết à? Tiếp tục đi?”
Lúc Hải Đường nhìn hắn, ánh mắt đã bình tĩnh lại, mặt quay đi, gối co lên, ngơ ngác nhìn cửa sổ: “Biến, không muốn thấy anh”
Thiệu Đình không tức giận, ngồi im không nói gì.
Hải Đường không thấy động tĩnh, chậm rãi xoay người nhìn: “Không hiểu tôi nói gì à?”
“Chẳng phải cô bày mưu tính kế để Diệp Cường gọi tôi đi?” – Thiệu Đình cười như không cười, ánh mắt lạnh lẽo, “Lúc này còn định chơi trò lạt mềm buộc chặt? Hải Đường, tôi không bị xoay dễ thế đâu”
Hải Đường nhếch mép cười vui vẻ, lười biếng nằm lên giường: “Là tôi bảo cậu ấy làm, chồng tôi dẫn tình nhân công khai làm tôi khổ sở, thế nào cũng phải làm việc của một bà vợ mới đúng”
Thiệu Đình ánh mắt lạnh lẽo, nhếch môi không nói gì.
Hải Đường nghiêng đầu nhìn hắn, tóc xoăn xõa xuống ngực, ánh mắt có chút say lòng người: “Thiệu Đình, anh quên chuyện anh đã hứa với tôi rồi à? Giúp tôi lấy mạng Cố Bá Bình, tôi trả lại anh tự do, còn nghĩ anh thích Thịnh Diệu giải trí thì tặng cho anh. Cơ mà có vẻ giờ anh chìm đắm trong ôn nhu hương, không nghĩ đến chuyện này.”
Bảy năm trước đột nhiên Thiệu Đình đòi ly hôn, hơn nữa thay đổi hoàn toàn dáng vẻ, mặc dù quan hệ vợ chồng của bọn họ trước kia không hòa thuận, nhưng hắn cũng chưa từng tỏ vẻ trách móc nặng nề với cô.
Hải Đường dứt khoát nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu hợp tác, Cố Bá Bình thân phận đặc thù, thật sự cô không chắc chắn có thể báo thù thành công. Đối mặc cô đưa ra mục đích hợp tác, hắn vui vẻ đồng ý, còn đòi thêm công ty giải trí Thịnh Diệu.
Hải Đườ