Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1669 lượt.
ý.
Hắn đã nghiêng mình đè lên, Cố An Ninh khóc lóc cầu xin: “Không, đừng, đừng đưa tay vào”
May mắn điện thoại Thiệu Đình kêu, Cố An Ninh như được đại xá, cuốn chặt chăn vào người như con nhộng, co rúm vào một xó.
Thiệu Đình cau mày, với lấy điện thoại, nhìn dãy số hiện ra thì lại chần chừ nhìn Cố An Ninh, cuối cùng vẫn nghe trước mặt cô.
Thiệu Đình ở gần cô quá, tiếng từ điện thoại vang lên rất rõ.
Người gọi có vẻ rất lo lắng, giọng cực kỳ to: “Thiệu ca, chị Hải Đường có chuyện rồi”
Người gọi là Diệp Cường. Cố An Ninh nhận ra ngay Diệp Cường rất gần gũi với Hải Đường, nghe giọng có vẻ lo lắng yêu thương.
Thiệu Đình mỉm cười nhưng ánh mắt chán chường, liếc nhìn Cố An Ninh. Cố An Ninh cẩn thận rũ mắt cúi đầu xuống, không dám tỏ vẻ quan tâm để ý.
Thiệu Đình dò xét cô một lúc mới đứng lên, quay lưng về phía cô, buộc chặt áo choàng tắm: “Đưa điện thoại cho cô ấy”
Hắn muốn đi trấn an Hải Đường? Miệng Cố An Ninh khô khốc, kéo chăn che kín đầu.
Dù lời Thiệu Đình là thật hay giả, tình yêu này cô không tải nổi, chưa kể giữa bọn họ còn có một cuộc hôn nhân ngăn cách, đây không còn là vấn đề yêu hay không yêu nữa…
Như Mục Chấn đã nói, bố cô chính là một người rất tốt bụng, trong cuộc sống hàng ngày không hề từ chối giúp đỡ những người yêu cầu cũng như cầu xin, tiền lương mỗi tháng đều bỏ ra để làm chuyện tốt. Ngay cả gặp kẻ giả hành khất, biết sẽ bị lừa nhưng bố cô vẫn cho một ít tiền lẻ, còn tủm tỉm nói: “Những người này phần lớn đều đã bị người khác khống chế, nếu không cho tiền thì lúc trở về họ sẽ phải chịu khổ”
Người như vậy sao có thể giống một kẻ tiểu nhân bội bạc?
“Em cứ tiếp tục tin tưởng cảm giác của mình” – Hắn nói, cường thế ôm cô vào lòng, hai mắt khép lại “Ngủ thôi”
Cố An Ninh nhíu mày nhìn người kiệm lời nằm bên, anh khí ngũ quan bị gối trắng che khuất, hít thở dần chậm lại, tựa như không hề phòng bị mà ngủ thật.
“Cho nên ý của anh là, lời của Hải Đường không phải sự thật?”
Không có trả lời, hắn trông giống như đang ngủ thật. “Cố An Ninh cắn môi, nhắm mắt lại, cảm thấy an tâm hơn nhiều.
Trong trí nhớ của cô, quả thực hồi nhỏ có một đứa bé chơi với mình, chính mình cũng gọi đó là “chị”, những thứ khác quả thật nghĩ không ra, khi đó cô còn quá nhỏ, thật giả không biết phân biệt.
Có lẽ Hải Đường giống cô, mọi chuyện đều do người khác xúi giục?
Cố An Ninh thấy mình nên gặp Hải Đường một lần!
---
Ngày hôm sau, du thuyền trở về điểm xuất phát, xe Diệp Cường đã chờ sẵn ở bến tàu, Thiệu Đình không cùng về với Cố An Ninh , hẳn là muốn giúp Hải Đường xử lý việc.
Lên xe trước, Cố An Ninh bị hắn ôm hôn lên trán, gió biển mặn thổi từ phía sau. Hắn đè ép môi của cô, nói nhỏ: “Hải Đường bị thương, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện”
Cố An Ninh kinh ngạc, thật ra hắn không cần giải thích với cô.
Thiệu Đình vén sợi tóc ở gò má cô ra phía sau tai, sau đó đi lên một chiếc xe, Diệp Cường cung kính đứng sau cô, lên tiếng đúng lúc: “Cố tiểu thư, chúng ta đi được rồi”
Cố An Ninh nghĩ tin đồn bên ngoài có thể sai sự thật, ai nói Thiệu Đình bất hòa với Hải Đường chứ, vào lúc mấu chốt có thể xem đây này.
Vừa xoay người chuẩn bị lên xe thì có người gọi: “An Ninh”
Lưng Cố An Ninh cứng đờ. Cô từ từ xoay người lại, Bạch Thuật Bắc đứng một mình cách đó không xa, người cao dong dỏng, dù không mặc quân trang cũng anh tuấn soái khí.
Cố An Ninh không thấy Lâm Vãn Thu đâu, Bạch Thuật Bắc trầm ổn đi tới, khóe miệng nhếch lên: “Vãn Thu về trước rồi. Cô ấy biết anh có chuyện muốn nói với em”
Có được người vợ hiểu chuyện như thế, có thể thấy anh rất hạnh phúc, trên mặt chỉ có nụ cười dịu dàng từ đầu đến cuối, không hề giống với anh trước kia.
Diệp Cường nhíu mày rất sâu: “Cố tiểu thư, …”
Cố An Ninh đưa tay bảo cậu đừng lên tiếng, nhẹ giọng trả lời Bạch Thuật Bắc: “Có gì nói luôn ở đây đi, giờ hoàn cảnh của em hơi bất tiện”
Ngày hôm nay, đối diện Bạch Thuật Bắc, cô không thể ngóc đầu lên được, hình ảnh anh cô chứng kiến ngày hôm qua trong bóng tối vẫn còn in sâu, toàn thân đau nhức, cảnh bị sỉ nhục không thể quên được.
Bạch Thuật Bắc vì những lời này của cô mà nếp nhăn giữa lông mày uốn càng sâu, không thèm để ý đến ánh mắt phòng bị của Diệp Cường, tiến thêm một bước đến gần cô: “Nếu em cần giúp, anh sẽ cố gắng hết mình”
Cố An Ninh giật mình, lắc đầu: “Cám ơn anh Thuật Bắc, anh không nợ gì em, không cần phải cảm thấy thua thiệt”
Lo lắng trong Bạch Thuật Bắc càng rõ ràng, anh cố nén giọng: “Có phải hắn uy hiếp em không? Trước xem báo đã thấy hắn quen quen, hóa ra hắn đúng là lái xe cũ của em. Hắn che giấu bản thân, ở bên em nhiều năm như vậy, không rõ mục đích là gì, liệu có liên quan đến chuyện mất tích của chú Cố không, tóm lại ở cùng hắn rất nguy hiểm, An Ninh, đây không phải thua thiệt hay không, mà là bạn bè quan tâm nhau”
Cố An Ninh cắn môi, khó xử nhìn người đàn ông đẹp trai sáng sủa đứng trước mặt.
“Anh biết rõ cuộc sống của hắn