Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
t nhanh, ánh mắt lần nữa lại trở nên nhanh nhẹn: “Tao chạm vào thứ gì thì thứ đó đương nhiên chỉ thuộc về tao, thật hay giả liên quan gì”
Trì Phi thở dài, mặt vui vẻ mà lắc đầu: “Loại người như mày ham muốn độc chiếm biến thái rõ là đáng sợ, mày có một cô nàng bị mày hủy hoại, giờ thì cả đời mày đi tong”
Thiệu Đình không nói lời nào, chỉ cúi xuống nhìn xem Trì Phi mang gì đến.
Trì Phi cũng không muốn tiếp tục đề tài này: “Thứ đó đã mang đến, đại ca mày chưa có tin tức gì, cơ bản ý của anh ấy là trong thời gian tới sẽ về nước xem hai mẹ con”
Thiệu Đình nhẹ gật đầu, không quan tâm mà hỏi tiếp: “Ông già kia thì sao?”
“Mọi sự chú ý đều hướng về sai sót kia, thật sự cho là Đinh Tư Chính bị trả thù”
Thiệu Đình nhếch miệng, thể hiện vẻ quyết tâm giành chiến thắng: “Cảnh sát cũng sẽ nghĩ như vậy thôi, cung cấp cho họ vài manh mối”
“Tao biết rồi”
---
Một tuần sau cảnh sát công bố thủ phạm vụ án Đinh Tư Chính, quả nhiên như mọi người dự đoán, là con cả của người bị hại gây ra, nghi phạm thuật lại chi tiết rất cẩn thận, cảnh sát nhanh chóng khép lại vụ án.
Tắt TV, Thiệu Lâm Phong ngồi ở sô pha, mắt thâm quầng, quản gia rót trà cho ông ta xong thì nhìn vẻ mặt căng thẳng của ông ta, nhẹ nhàng lui ra ngoài, biệt thự to như vậy nhưng lại vô cùng yên tĩnh.
Có tiếng chuông cửa. Quản gia ra mở cửa, nhìn người đến cười vui vẻ: “Thiếu gia đã về, lão gia vẫn đang vì vụ của Đinh viện trưởng hao tổn tinh thần, nhớ khuyên nhủ ông ấy”
Thiệu Đình nhìn về hướng phòng khách, không đáp.
Quản gia thở dài, đi vào phòng khách nói lớn: “Lão gia, thiếu gia đã về”
Thiệu Lâm Phong nghe vậy thì mở mắt ra, con ngươi hổ phách nhìn chăm chằm dáng người trầm ổn của Thiệu Đình: “Hét lên cái nỗi gì, Thiệu tổng lại có thời gian quay về đây cơ à?”
Thiệu Đình không ngồi xuống, đứng trước mặt ông ta nhìn xuống: “Đưa Tiểu Bảo đi làm xét nghiệm cha con”
Thiệu Lâm Phong nhíu mày. Có thể nói cái chết của Đinh Tư Chính đã khiến ông ta nghi ngờ Thiệu Đình, hiện giờ trong lòng rất hỗn loạn, đúng là ông ta nên tự mình đưa Tiểu Bảo đi xem sao, tự thuyết phục bản thân đừng nghĩ nhiều, nếu nói Thiệu Đình thực sự gây ra thì phải có người phối hợp hành động, vấn đề là đứa bé kia làm sao Thiệu Đình có thể dễ dàng thỏa hiệp với người ngoài.
Thiệu Lâm Phong xoa xoa hai mắt sưng húp: “Con bé vừa ốm, về sớm một chút, đừng có đem nó đi đến mấy chỗ toàn người bệnh”
Thiệu Lâm Phong vừa dứt lời, Tiểu Bảo mặc váy lụa trắng chạy nhanh từ trên gác xuống, Thiệu Đình ôm lấy con bé, thơm vào má nó một cái: “Xem ra khỏe rồi, tay mạnh lắm”
“Đương nhiên, con còn muốn tiếp tục học múa với cô giáo Cố” – Tiểu Bảo mở to mắt, quay lại nhìn Hải Đường đang từ từ đi xuống: “Mẹ ơi hôm nay chúng ta đi đâu với bố?”
Hải Đường nhìn người đàn ông đang ôm con gái với vẻ chắc chắn, lòng tự nhiên bực bội.
Cô ta biết mình nghi ngờ Thiệu Đình là phán đoán chủ quan, không chấp nhận được người vốn tốt với mình và Tiểu Bảo như vậy đột nhiên một ngày nọ thay đổi thái độ, đem tất cả yêu thương cho một người phụ nữ khác.
—
Lúc Thiệu Đình và Hải Đường lái xe đến bệnh viện, máy bay từ Los Angeles đến thành phố B vừa hạ cánh, một người đàn ông được mọi người túm tụm vây quanh đi ra từ cửa VIP.
Khuôn mặt dưới mái tóc đen nhánh của người này có vài phần tiều tụy, đôi mắt tối đen nhìn ra bầu trời bao la ngoài cửa, dáng người cao ngất hơi dừng lại, trầm giọng hỏi người bên cạnh: “Còn bao lâu đến thành phố Dung?”
“Đã đặt chuyến bay vào sáng mai, người nghỉ ngơi trước một đêm, đến chiều là có thể gặp vợ và con gái” – Vệ sĩ cung kính trả lời, đi ra mở cửa xe – “Thiệu tiên sinh, mời”
Kết quả xét nghiệm cha con cần có thời gian, Hải Đường bế Tiểu Bảo từ bệnh viện ra về, con bé đáng thương nhìn Thiệu Đình, túm ống tay áo Hải Đường: “Mẹ ơi, không đi chơi với bố à?”
Hải Đường nhìn con bé, nhẹ nhàng trả lời: “Bố còn có việc, mẹ đi chơi công viên với con”
Tiểu Bảo thất vọng nhìn Thiệu Đình, Thiệu Đình phức tạp nhìn hai mẹ con, cuối cùng lạnh nhạt nói: “Bảo bối ngoan, nghe lời mẹ”
Tiểu Bảo cắn môi, tủi thân đi theo Hải Đường.
Bên này hai mẹ con vừa đi, điện thoại Thiệu Đình reo lên. Nhìn dãy số, hắn nao nao: “Anh về rồi?”
Cố An Ninh quay đầu lại thì thấy hắn, có vẻ cảm thấy bối rối, rõ ràng là lỡ một nhịp. Thiệu Đình thấy cô giật mình và xấu hổ thì mỉm cười.
Lần đầu hắn gặp cô là khi nào?
Khi đó cô mới khoảng mười bảy, mặc áo sơ mi trắng trơn và váy đen ngắn, trông rất ngọt ngào và thơm ngậy, giống hệt món kẹo sữa cô thích, tỏa ra mùi sữa vô cùng thơm ngon.
Thật ra Thiệu Đình không nhớ rõ lắm hôm đó cô như thế nào, bọn họ chỉ gặp nhau có vài giờ mà thôi.
Bỗng dưng Cố An Ninh đi về phía hắn, thân hình mảnh mai trong bộ đồ múa lại càng gầy hơn, hõm xương quai xanh rất sâu, nhìn mà đau lòng.
Cô mở cửa thò đầu ra, nghi hoặc nhìn hắn: “Có việc?”
Dường như cô không còn kháng cự hắn, chỉ là bản năng vẫn còn e ngại, thấy hắ