Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.
br>Nữ cảnh sát trẻ tuổi cúi đầu ghi chép, trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng chống cằm thở dài: “Nhưng chúng tôi có nhân chứng đã nhìn thấy Đinh viện trưởng và Thiệu Đình cùng đi vào văn phòng”
“Chuyện đó có gì lạ?”
Cảnh sát thực tập ở bên cạnh thấy Mục Chấn sắp nổi đóa, đưa tay kéo người ra, mở miệng khuyên can: “Mục đội, anh bình tĩnh đi. Đừng để bị khích tướng!”
Mục Chấn nhớ ra mình vẫn đang thẩm vấn, hậm hực buông tay, điều chỉnh vẻ mặt: “Cho dù mục đích của tôi là gì, ít nhất tôi cũng không làm cô ấy bị tổn thương hay ép buộc cô ấy, anh biết rõ cô ấy coi anh như rắn rết còn muốn bắt cô ấy hòa nhập với cuộc sống của anh, không biết là ai hèn hạ hơn”
Thiệu Đình không nói gì thêm, Mục Chấn ngồi lại ngay ngắn, lại cầm lên chiếc bút máy lúc nãy suýt bẻ gãy: “Đinh Tư Chính trước khi gặp tai nạn không tiếp xúc với người khác, bản ghi cuộc gọi cũng bình thường, vì thế chúng tôi có lý do nghi ngờ anh, bây giờ mời anh nói lại chi tiết hoạt động của mình tối hôm qua, từng – chi – tiết – một”
Thiệu Đình đã nói qua một lần, biết rõ Mục Chấn muốn làm khó hắn, hắn lại chỉ có thể nắm chặt tay, chậm rãi nói: “Tối hôm qua chú Đinh hẹn tôi uống rượu, cùng tôi nói về rất nhiều chuyện của bố tôi…”
Đến lúc Thiệu Đình được thả, trời đã sắp sáng. Thức cả đêm nên sắc mặt hắn càng thêm tái nhợt, rất kinh khủng.
Cố An Ninh theo bản năng giữ lấy hắn, nhỏ giọng hỏi thăm: “Còn chóng mặt à? Hay chúng ta đến bệnh viện xem sao”
Thiệu Đình xua tay, ý vị thâm trường nhìn Mục Chấn mặt mũi nhợt nhạt bên cạnh, ấm giọng nói với Cố An Ninh: “Không đi bệnh viện, nghe hai chữ bệnh viện đã thấy không thoải mái rồi”
“Tìm bác sĩ gia đình vậy, còn hơn là bị sốt” – Cố An Ninh liếc nhìn Mục Chấn, hơi gật đầu – “Mục đội vất vả rồi, cáo từ”
Mục Chấn há mồm muốn nói gì đó nhưng nhìn Cố An Ninh kéo tay Thiệu Đình thì ánh mắt tối sầm, cuối cùng không nói gì cả.
---
Sau khi trở về, Thiệu Đình ốm nặng hơn, ho khan suốt, nhiều ngày không khỏi. Cố An Ninh nấu cháo cho hắn cũng chỉ ăn được nửa bát. Trì Phi đến đưa cho Thiệu Đình báo cáo tài chính, nhìn Cố An Ninh ngồi bên giường dỗ dành Thiệu Đình như đứa trẻ, nhịn không được cười nhạo: “Nó khỏe như thế nhịn một hai ngày cũng không chết được”
Cố An Ninh không biết là bị trêu, nghiêm mặt gật đầu với Trì Phi: “Không chết được, chỉ là cứ ốm vậy rất phiền phức”
Thiệu Đình giận dỗi, trừng mắt nhìn Trì Phi đang cười hả hê, lại nhìn Cố An Ninh tỏ vẻ bi thương: “Nên em giờ là sợ phiền phức?”
Cố An Ninh nhìn hắn một hồi, đưa thìa cháo ra hiệu: “Nếu anh khỏe thì tôi cũng không thấy phiền phức”
Cố An Ninh nhìn hắn một hồi, cuối cùng đưa thìa cháo hoa ra hiệu ăn: “Nếu anh khỏe thì tôi cũng chẳng thấy phiền phức”
Đôi mắt đen sâu của Thiệu Đình lúc này mới sáng lên, hắn nắm tay cô, dù chẳng thấy cháo có vị gì cũng cố nuốt: “Bảo bối đang nén giận vì anh ốm nên vắng vẻ em à?” *sặc, anh tưởng tượng xa hết mức* Bao giờ khỏi anh đền em gấp đôi”
Cố An Ninh nhìn hắn lại giở thói du côn hớn hở, không nói gì, nhét thẳng thìa cháo vào miệng hắn: “Ốm thì nói ít thôi”
Trì Phi ở bên tặc lưỡi, TV lúc ấy vừa đưa tin Đinh Tư Chính gặp chuyện không may, Cố An Ninh quay đầu nhìn thoáng qua, tỏ ra rất kinh ngạc.
Hóa ra Đinh Tư Chính lúc còn trẻ đã từng có sơ suất, khiến cho một người phụ nữ mang thai và đứa bé mất mạng, bệnh viện đã trấn áp tin tức, không cho đưa ra ngoài. Người đang được phỏng vấn trên TV đúng là bố của Thiệu Đình, Thiệu Lâm Phong, năm đó ông ta là cổ đông lớn nhất của bệnh viện, cũng không thể coi như không biết gì.
“Tôi không muốn trả lời chuyện này, lão Đinh hiện tại người đã mất, mong mọi người hạ thủ lưu tình” – Thiệu Lâm Phong được vệ sĩ đưa ra ngoài, cố tình tránh ống kính của phóng viên nhưng gương mặt cáu kỉnh của ông ta vẫn xuất hiện.
Cố An Ninh không nghĩ lúc Đinh Tư Chính còn trẻ lại có chuyện bê bối như thế, tiếp theo lại có thêm nhiều tin tức gièm pha về ông. Cố An Ninh nhớ lại gương mặt có duyên gặp qua một lần, thật là thuần lương vô hại.
“Ngoài ý muốn?” – Thiệu Đình châm chọc cười cười, cho đến khi Cố An Ninh liếc nhìn lại thì tỏ ra bình tĩnh: “Không phải người xấu nào cũng khắc chữ NGƯỜI XẤU lên mặt”
Cố An Ninh chớp chớp mắt, đặt bát cháo vào khay: “Tôi biết chứ, giống như tôi vẫn nghĩ anh trước kia mới thật sự là anh”
Thiệu Đình nhếch môi không nói gì, Cố An Ninh ngẩng đầu nhìn hắn cười cười: “Trước kia cảm thấy rất thất vọng, bây giờ nghĩ lại cũng không có tệ thế, dù sao anh cũng chưa từng hứa hẹn gì, mọi thứ đều là do tôi tự nghĩ. Tôi chỉ mong có thể sớm gặp lại bố mình”
Thiệu Đình sắc mặt âm tình bất định, ngược lại không hề tức giận: “Vào lúc thích hợp, anh sẽ để cho em gặp ông Cố, chỉ cần em nghe lời”
Cố An Ninh ngoan ngoãn gật đầu, cầm khay đi ra ngoài.
Đến khi tiếng bước chân của Cố An Ninh biến mất ngoài hành lang, Trì Phi mới sờ cằm, lắc đầu: “Mày xong rồi, trước kia còn nói cái gì mà muốn đền bù tổn thất, như giờ rõ là không giống…”
Thiệu Đình mắt nhìn cánh cửa không người, ngồi dậy rấ