XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2377 lượt.

ên cạnh, rối rít đem ống kinh nhắm ngay Lương Tiểu Nghệ, đèn flash chớp tắt không ngừng, máy ghi âm cùng micro cũng đưa tới trước mặt của Lương Tiều Nghệ.
Lương Tiểu Nghệ tinh thần hoảng hốt co ro, ôm hai chân của mình, chôn đầu trong gối, đáng thương bất lực không ngừng lắc đầu mà nói: “Không phải vậy, đừng tới đây, van cầu các người bỏ qua cho tôi.”
Hàn Tả Tả nhân cơ hội lôi kéo Tang Đồng: “Chạy mau1”
Tang Đồng bị cô kéo chạy mấy bước, quay đầu lại tìm hiểu, có chút không yên lòng: “Lương Tiểu Nghệ sẽ không có chuyện gì chứ? Cậu xem cô ta thần sắc có chút không đúng…”
Hàn Tả Tả sải bước hất ra đám ký giả kia, thật vất vả mới đánh trả lại Lương Tiểu Nghệ một đòn, trong lòng đang hả hê, nghe vậy cười lạnh liên tục nói: “Cô ta có thể xảy ra chuyện gì, nhiều lắm là trong lòng vặn vẹo quá nên điên mất, cùng chúng ta không có quan hệ. lại nói tai họa do trời, cô ta rất giỏi giả bộ, cậu yên tâm đi, đi mau!”
Tang Đồng bị náo loạn như vậy, cũng mất hứng thú đi xem phim, ăn cơm trưa xong liền quay về nhà rồi.
Buồn bã ỉu xìu vào cửa, mới vừa đi hai bước, Tang Đồng đột nhiên dừng lại, mặt mày hớn hở.
“Lạ Đà, đi ra!”
Lạc Hưởng Ngôn cười lớn từ phía sau cửa bước ra, dùng sức ôm lấy Tang Đồng hôn một cái, cười hỏi: “làm sao em biết anh đã trở về?”
Tang Đồng hừ hừ hai tiếng, hả hê đắc ý nói: “em vừa vào nhà đã nghe đến mùi hôi thối đặc trưng trên người anh rồi.”
Lạc Hưởng Ngôn sắc mặt tối sầm, nguy hiểm nheo nhéo mắt: “Em nói cái gì?”
Tang Đồng không sợ hãi chút nào, nhún vai một cái nói: “Trừ Lạc Nhị gia anh ra, có người nào có hương khí trời sinh như thế!”
Tang Đồng níu lấy da mặt của hắn kéo ra ngoài hỏi: “không phải nói ngày mai mới trở lại ư, thế nào hiện tại đã trở về rồi?”
Lạc Hưởng Ngôn mặt suy sụp đáng thương nói: “bà xã à, anh nhớ em muốn chết nha, liền nhanh chóng trở về. như thế nào có phải rất nhớ anh hay không?”
Tang Đồng cười hì hì hôn hắn một cái: “không nhớ!”
Lạc Hưởng Ngôn hừ một tiếng, ôm cô đi về phía phòng ngủ: “wow, nghẹn chết lão tử rồi, bộ phim chết tiệt kia cuối cùng cũng hoàn thành. Lại nghẹn thêm vài đêm nữa, tinh dịch của lão tử đây cũng kết thành khối tới nơi rồi.”
Tác giả có lời muốn nói: Lạc Nhị gia uất ức hề hề ôm người cọ: “lão bà lão bà, lão công lâu như vậy không có phát tiết, tinh dịch cũng đặc kết sắp thành khối rồi”
Tang Đồng một cước đá văng hắn, cười xấu xa nói: “Kết thành khối à nha? Vừa đúng lúc em giúp anh khơi thông…”
Lạc Nhị gia hoảng sợ che **, nhìn Tang Tiểu Đồng từ dưới cái gối nhảy ra đạo ống tiêu ống chích, nước muốn sinh lý,






Lạc Hưởng Ngôn ôm Tang Đồng, cùng nhau ngã xuống trên giường, đem Tang Đồng áp thật chặt trên tấm nệm mềm mại rộng lớn.
Tang Đồng cười ha hả không ngừng, đẩy cái đầu đang chôn trên cổ mình không ngừng gặm cắn nói: “Sao lại giống Vương Gia như vậy, nhào lên liền vừa gặm vừa cắn…”
Lạc Hưởng Ngôn bất mãn nặng nề cắn một cái: “em sờ thử xem, uất ức nó muốn chết.”
Nói xong, Lạc Hưởng Ngôn lôi kéo tay của cô bao trùm lên phía dưới của mình.
Lòng bàn tay của Tang Đồng nóng lên, cảm giác được dục vọng phía dưới đã thức tỉnh, sắc mặt đỏ bừng, cố làm bộ bất mãn lầm bầm: “anh trước ráng nhịn một chút đi, ban ngày dâm dục không tốt cho sức khở, đợi buổi tối anh lại…”
Tang Đồng giãy giãy, không thoát ra được, không khỏi căm tức nói: “Buông em ra, nếu không em cho anh biết tay!”
Lạc Hưởng Ngôn chậm rãi kéo khóa quần xuống, không chút để ý cười: “Nhị gia anh hiện lại liền để cho em nếm mùi…”
Lạc Hưởng Ngôn cũng không cởi quần ra, cứ như vậy móc ra dục vọng đã hoàn toàn thức tỉnh bại lô ở bên ngoài, quay về phía Tang Đồng ác ý lắc lắc, hài hước hỏi: “như thế nào, có đẹp không?”
Tang Đồng xấu hổ muốn chết, dục vọng thô to dữ tợn đập vào mắt cô, đánh sâu vào thị giác, làm cho cô lúng túng quay mặt qua chỗ khác.
“Lưu manh!”
Lạc Hưởng Ngôn chẳng hề để ý cười một tiếng, cúi người xuống, bàn tay dày rộng thăm dò vào bên dưới lớp áo bó, dọc theo sống lương chậm rãi vuốt ve hướng lên trên.
Phần lưng vô cùng nhạy cảm, Tang Đồng không nhịn được run lên, uốn éo người. sau đó liền cảm thấy trước ngực buông lỏng, Lạc Hưởng Ngôn muốn cởi ra áo lót của cô, tiếp tục sờ tới đai an toàn nơi có móc khóa áo, mất một phen công phu mới hoàn toàn cởi bỏ áo lót của cô xuống.
Tang Đồng nhìn chằm chằm động tác thông thả của hắn, đem chiếc áo lót màu xanh da trời cô yêu thích nhất quăng xuống nền nhà.
Tang Đồng còn không kịp đau lòng, liền nhìn thấy Lạc Hưởng Ngôn đem chiếc áo bó sát của cô kéo xuống, hơn nữa còn sửa sang thật tốt.
Tang Đồng buồn bực, Lạc Hưởng Ngôn đây là đang nổi cơn điên gì nha.
Rất nhanh thì có đáp án.
Tang Đồng mặc chính là cái áo bó sát thân mình, y phục thật mỏng dán chặt trên làn da, trước ngực nhạy cảm bị lớp vải trên bề mặt cọ sát kích thích thật ngứa ngáy, rất nhanh dựng đứng thẳng lên.
Lạc Hưởng Ngôn hài lòng cười cười, nắm chiếc áo bó bắt đầu kéo đi xuống, sau đó thừa dịp bất ngờ buông tay,