Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2381 lượt.
he, nghe……”
Lạc Hưởng Ngôn không có ý tốt sử dụng cái tay đang rảnh rang kia, sờ tới địa phương hai người chặt chẽ kết hợp, tìm được viên trân châu nhạy cảm, hung hăng xoa nắn.
“A —— không cần!”
Tang Đồng bất ngờ không kịp phòng bị kêu ra tiếng, ngay sau đó bụng co rút phập phồng phập phồng, nơi bị xâm chiếm cũng đột nhiên tràn ra dòng chảy ướt át.
Lương Nguyên khẩn trương hỏi: “Đồng Đồng, sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
Tang Đồng cắn chặt hàm răng, không dám mở miệng, chỉ sợ vừa mở miệng chính là tiếng rên rĩ khó khăn khắc chế.
Lạc Hưởng Ngôn đè thấp thân thể, chống lại cặp mắt của Tang Đồng, tà tà cười một tiếng, miệng làm ra khẩu hình khi phát âm: “Nói a!”
Lương Nguyên vẫn còn ở đầu bên kia điện thoại lo lắng hỏi thăm: “Đồng Đồng, em rốt cuộc thế nào? Nói chuyện đi……”
Tang Đồng hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng há mồm: “Ừ, tôi, tôi…… A —— tôi không có, không có việc gì! Lương, Lương…… Nguyên, anh cúp trước đi, tôi, tôi…… Ừ…… Tôi lát nữa sẽ liên lạc lại với anh…… A!”
Lạc Hưởng Ngôn cười lạnh một tiếng, còn nói lát nữa sẽ liên lạc lại cho hắn ta!
Lão tử hiện tại liền “liên lạc” mi!
Lạc Hưởng Ngôn cố ý tiến xuất thật nhanh, mỗi một lần đụng chạm đều phát ra tiếng động “bành bạch” vang dội, Tang Đồng nghe được trong lòng sợ run.
Lương Nguyên nghi ngờ hỏi: “Em bị ốm hả? Sao lại thở gấp lợi hại thế kia?”
Tang Đồng trên trán tất cả đều là mồ hôi, tóc dính vào bên mặt, quả thật nghĩ đấm chết cái tên được voi đòi tiên này!
“Tôi, tôi rất khỏe…… Anh trước…… Ừ, cúp đi, ừ…… A…… Tôi, tôi đang bận……”
Lương Nguyên đột nhiên trầm mặc, không thể tin trừng lớn mắt, cà lăm nói: “Em, em đang……”
Tang Đồng nhìn Lạc Hưởng Ngôn bộ dáng tiểu nhân đắc chí, hận đến cắn răng nghiến lợi, nhắm lại mắt, bất chấp tất cả, hướng về phía điện thoại di động giận dữ hét lên: “Không sai! Bà chị đây, đang, làm, tình! Thức thời anh liền nhanh cúp máy đi!”
Lương Nguyên mặt đỏ tới mang tai, luống cuống tay chân cúp điện thoại.
Tang Đồng hung tợn nhìn chằm chằm Lạc Hưởng Ngôn, bụng dưới cố gắng co rúc lại, hận không thể xoắn đứt “nghiệt căn” đang gây sóng gió này.
Lạc Hưởng Ngôn bị cô dùng lực như vậy, tầng tầng lớp lớp da thịt ấm áp, giống như vô số cái miệng nhỏ nhắn đang liều mạng mút vào, rốt cuộc cũng nhịn không được nữa, sau mấy lần xâm nhập, hung hăng chống đỡ ở nơi sâu nhất, phun trào ra.
Tinh dịch của Lạc Hưởng Ngôn hiển nhiên còn chưa kết thành khối, chất lỏng nóng rực mang theo mạnh mẽ thần tốc phun ra ồ ạt, đưa tới Tang Đồng từng trận choáng váng.
Giống như đám mây trôi bồng bềnh trên trời, trước mắt tất cả đều là chùm sáng trắng mờ mờ, ý thức đã xuất ra bên ngoài cơ thể, nhẹ nhàng theo Lạc Hưởng Ngôn bay đi.
Qua một hồi lâu, hoặc như chỉ trong nháy mắt, Tang Đồng mới dần dần khôi phục thanh tỉnh, trải qua một phen gây sức ép như vậy, trên người ướt nhẹp tất cả đều là mồ hôi.
Lạc Hưởng Ngôn nằm ở trên người Tang Đồng thở dốc hồi lâu, mới thoáng bình phục lại, ngẩng đầu lên từng cái mổ hôn cô, nhẹ nhàng vuốt ve eo thon và chân của cô, hết sức triền miên.
Tang Đồng khó chịu giãy giụa, cau mày nói: “Buông em ra!”
Lạc Hưởng Ngôn cười hắc hắc, hơi có chút hả hê hôn môi Tang Đồng một cái.
Tang Đồng vội vàng luống cuống tay chân giãy giụa, dùng sức đẩy lồng ngực của Lạc Hưởng Ngôn: “Đi ra ngoài, mau đi ra……”
Lạc Hưởng Ngôn ủy ủy khuất khuất mà ôm cô: “Bà xã, bên ngoài lạnh lẽo, nó không muốn đi ra ngoài……”
Tang Đồng quả thật xấu hổ muốn chết rồi, mình bị lột đến sạch sẽ mát mẻ không còn một mảnh, nhìn lại Lạc Hưởng Ngôn mà coi, trừ hơi chút xốc xếch, quần áo còn hoàn chỉnh mặc trên người.
Đối lập như vậy, Tang Đồng càng thêm không được tự nhiên, huống chi, phânthân của Lạc Hưởng Ngôn còn đang chôn sâu trong cơ thể cô, lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy, từ từ bành trướng lên.
Tang Đồng bị dọa sợ đến nỗi không dám lộn xộn, chỉ sợ càng thêm kích thích đếnhắn, hai tay kháng cự đẩy ở trước ngực hắn, tức giận nói: “Anh đủ rồi nha!”
Lạc Hưởng Ngôn ưỡn thẳng thắt lưng, giọng điệu sảng khoái, ánh mắt hả hê nhìnxuống cô nói: “Không đủ, em không phải đã biết Nhị gia anh là một đêm bảy lần lang sao!”
Tang Đồng cười lạnh, cách áo sơ mi hung hăng nhéo trước ngực Lạc Hưởng Ngôn một chút: “Không biết, em chỉ biết một đêm bảy lần lang còn có một ý tứ khác!”
Lạc Hưởng Ngôn “Khàn ——” một tiếng, uy hiếp cầm nơi mềm mại trước ngực Tang Đồng: “Có ý tứ gì?”
Tang Đồng dùng sức nhéo một phen mới thả ra, hừ lạnh nói: “Tay súng thần tốc!”
Lạc Hưởng Ngôn trong nháy mắt trầm mặc xuống, một hồi lâu dịu dàng cười lên, nhu tình mật ý tiến tới bên tai Tang Đồng, nhẹ nhàng thổi khí, êm ái nói: “Hiện tại để cho em biết, Nhị gia anh rốt cuộc là khoái thương, hay là kim thương không ngã!”
Tang Đồng chỉ cảm thấy bị Lạc Hưởng Ngôn sít sao chặn lại dòng chất lỏng không cho chảy ra ngoài rồi hung hăng va chạm, lần nữa vọt trở về.
Ngàn vạn đừng nghi ngờ năng lực ở phương diện này của cánh đàn ông, nếu không kế