The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342252

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2252 lượt.

phía mọi người cười nói: “Cho nên, năm nay giải nữ ca sĩ xuất sắc nhất, chính là nữ thần biển Tang Đồng của chúng ta ——“
Máy quay chuyển qua khán đài, quay cận cảnh Tang Đồng.
Tang Đồng vui mừng cười cười, vẫn cảm giác cô dang nghe lầm.
Người dẫn chương trình cao giọng nói: “Xin mời nữ ca sĩ Tang Đồng lên sân khấu!”
Tang Đồng lúc này mới phản ứng được, thu hồi khuôn mặt khiếp sợ, nhanh chóng điều chỉnh tốt trạng thái, đứng thẳng người chậm rãi đi lên bục lĩnh thưởng.
Người chủ trì theo thường lệ nói một chút lời ca ngợi cùng khích lệ, sau đó mời khách mời lên sân khấc.
Lạc Hưởng Ngôn đứng lên, thong thả ung dung sửa sang quần áo và vạt áo chẳng có tí nếp gấp nào, động tác không nói ra được ưu nhã cùng tự phụ ra sao, giống như là quý tộc châu Âu thời Trung Cổ, kiêu ngạo, cố tình lại mang theo chút cảm giác du côn, lôi cuốn sự chú ý của phụ nữ.
Lạc Hưởng Ngôn khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt, không nhanh không chậm đi lên sân khấu, từ trong tay tiểu thư lễ tân nhận lấy cúp, sau đó đưa tới trước mặt Tang Đồng.
Tang Đồng nhìn thấy hắn trong mắt mang theo cảm kích, trịnh trọng nhận lấy chiếc cúp Kim Bách Linh này, sau đó lễ phép vươn tay cùng Lạc Hưởng Ngôn bắt tay.
Lạc Hưởng Ngôn trong mắt đột nhiên cực nhanh thoáng qua nụ cười không mang theo ý tốt, nhanh chóng nắm lấy tay cô kéo lại, cúi đầu ưu nhã mà phong độ ở trên mu bàn tay cô lưu lại một nụ hôn.
Tuấn nam mỹ nữ đứng chung với nhau hình ảnh vô cùng xinh đẹp, Lạc Hưởng Ngôn tựa như một người kỵ sĩ phong lưu tiêu sái, thành kính, tràn đầy ái mộ hôn lên mu bàn tay công chúa.
Nhưng Tang Đồng lại đang cố gắng khống chế vẻ mặt của mình, để cho mình cười đừng khó coi như vậy, nếu không quá mức kinh ngạc chẳng phải làm trò cười cho người ta ư.
Dưới đài xôn xao một hồi, tiếng vỗ tay như sấm, không khí của hiện trường được đẩy lên cao nhất.
Lạc Hưởng Ngôn nghiêng đầu, lộ ra nụ cười xấu xa, hướng về phía micro trong tay người dẫn chương trình nói: “Tang tiểu thư không hỗ với danh xưng nữ thần biển Siren, tiếng hát xác thực mê hoặc lòng người.”






Lạc Hưởng Ngôn nói lời này giọng điệu có chút thâm ý, nụ cười trên mặt người dẫn chương trình lập tức mang ý vị sâu xa.
Tang Đồng không ngu ngốc, cũng phản ứng kịp vị Lạc Nhị gia nổi danh khó hầu hạ này là đang cố ý trêu chọc cô, mặc dù rất cảm kích đối phương trượng nghĩa cứu giúp, cũng không khỏi ở trong lòng thầm mắng hắn hành vi không đứng đắn, phong lưu thành tánh.
Người dẫn chương trình cười ha hả không ngớt rồi nói : “Lạc Nhị gia ở nước ngoài học tập mấy năm quả thật đã bị ảnh hưởng bởi văn hóa phương Tây…… Tốt lắm, hiện tại xin mời tân ca hậu của chúng ta có vài lời phát biểu với mọi người!”
Tang Đồng không dấu vết cọ cọ mu bàn tay trên váy, cười cười, ánh mắt chậm rãi quét qua dưới sân khấu, trong lòng tiếc nuối, ở tại thời khắc như vậy, Lương Nguyên cư nhiên không đến chứng kiến.
Tang Đồng hơi thu hồi tầm mắt, vừa đúng đối diện với ánh mắt đầy thâm ý của Lạc Hưởng Ngôn.
Trong góc tối đột nhiên truyền ra một tiếng cười nhẹ, Hàn Tả tả cảnh giác đứng lên quát hỏi: “Là ai?”
Trong bóng tối đi ra một người, lễ phục màu đen để cho hắn cơ hồ cùng hắc ám hòa làm một thể, phải cố ý quan sát mới nhận ra.
“Lạc Nhị gia?”
Tang Đồng cuối cùng cũng có cơ hội, liền vội vàng đứng lên, sửa lại làn váy một chút, trịnh trọng đối với ân nhân cứu mạng cúi đầu chào một góc 90 độ.
Lạc Hưởng Ngôn sợ hết hồn, thuốc lá đang kẹp ở trong tay vuốt vuốt lập tức rơi xuống đất.
Lạc Hưởng Ngôn cau mày, chần chờ hỏi: “Cô đây là…… đang bái tế tổ tiên sao?”
Tang Đồng động tác đứng dậy dừng lại, đột nhiên cảm thấy động tác mình trịnh trọng nói cảm tạ đặc biệt ngu đi.
Lạc Hưởng Ngôn cười cười: “Được rồi, cô hành đại lễ lớn như vậy làm chi, nhấc tay chi lao, lại nói tôi cũng chỉ là trả lại cho cô một cái nhân tình mà thôi!”
Tang Đồng trừng mắt nhìn, không rõ chân tướng: “Nhân tình gì?”
Lạc Hưởng Ngôn mới vừa lấy ra một điếu thuốc khác, nghe vậy lại rơi trên mặt đất, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, không thể tin nhìn chằm chằm cô: “Cô quên?”
Ánh mắt kia quá mức quỷ dị, Tang Đồng do dự nhìn Hàn Tả Tả bên cạnh một chút, lúng túng nói xin lỗi: “Ngượng ngùng……”
Lạc Hưởng Ngôn thật sâu thở dài, cư nhiên bị coi nẹh! Hắn đời này còn chưa bị coi thường như thế đâu! Đặc biệt là phụ nữ!
“Cô đụng vào tôi, lại giúp tôi băng bó vết thương……”
Tang Đồng đột nhiên nghĩ tới, vui mừng bật thốt lên hỏi: “Anh là người ở Túy Miêu?”
Hàn Tả Tả không muốn tiếp tục dò xét biểu tình của Lạc Hưởng Ngôn rồi, đau xót cầm tay Tang Đồng: “Tôi đi ra ngoài trước, các người từ từ tán gẫu……”
Tang Đồng gượng gượng cười hai tiếng: “Ngày đó anh có đi bệnh viện chưa? Vết thương như thế nào rồi?”
Lạc Hưởng Ngôn im lặng: “Cô dáng người lại không lớn, có thể đụng bị thương tôi sao? Vết thương là trước kia không cẩn thận gây ra, cùng cô không có gì quan hệ……”
Tang Đồng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt…… Chỉ là anh đối với tôi