XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.

mới gõ cửa.
“Vào đi!”
Tang Đồng đẩy cửa đi vào, chống lại ánh mắt quan sát của mọi người, nụ cười lập tức có chút cứng nhắc.
Mười mấy người vây quanh một cái bàn lớn, ở giữa còn có một vài cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang bồi rượu bên cạnh. Trong gian phòng không khí ngột ngạt, khói thuốc lượn lờ nhìn không rõ biểu tình mỗi người, nhưng những ánh mắt quỷ dị kia làm cho Tang Đồng lập tức rợn cả tóc gáy, hận không được xoay người chạy trốn.
Hannah từ chỗ ngồi đứng lên, gượng cười đem Tang Đồng kéo qua, nói xin lỗi với mọi người: “Nhìn xem tôi thật hồ đồ, quên mất, đây chính là ca sĩ đang rất được yêu thích của công ty chúng tôi Tang Đồng, năm nay vừa được đề cử giải Kim Bách Linh nữ ca sĩ xuất sắc nhất!”
Bên trong một người đàn ông đầu hói ồm ồm cười rộ lên, tiếng cười chói tai không mang ý tốt, vuốt cái cằm trơn nhẵn suồng sã quan sát Tang Đồng.
“Đến đây, Tang tiểu thư mời ngồi, nếu đã đến rồi, cũng nên vui vẻ một chút!”
Tang Đồng buồn bực nhìn Hannah, Hannah hung hăng lườm cô một cái, tay cầm tay cô dùng sức đến nỗi Tang Đồng cảm thấy cổ tay sắp đứt ra rồi, lại một chữ cũng không dám nói.
Hannah lôi kéo Tang Đồng ngồi xuống bên cạnh mình, lại không nghĩ rằng lập tức có người không hài lòng.
Một kẻ trung niên mặt mày hồng hào, nâng cao bụng bự đứng lên, đưa tay muốn kéo Tang Đồng.
“Ôi chao, hai cô gái các cô ngồi chung một chỗ còn gì thú vị, vị muội muội này tới đây cùng chúng tôi uống hai chén nào……”
Tang Đồng kinh hoảng lui về phía sau tránh được tay của hắn, khẩn trương nhìn Hannah.
Hannah căn bản không nhìn hắn, hết sức cảnh giác mà đem Tang Đồng kéo ra phía sau che chở, áy náy nói: “Thật ngại quá, Tang Đồng không thể uống rượu, ca sĩ nha, giọng nói chính là sinh mệnh, cái gì kích thích cũng không thể chạm vào…… Các vị thứ lỗi, rượu này tôi bồi mọi người uống có được hay không?”
Tên đầu hói mất hứng, cười như không cười nhìn Tang Đồng, lại hướng về phía Hannah nói: “Ơ, này không phải là chưa lấy được giải thưởng sao, thế nào đã lên mặt minh tinh rồi!”
Tang Đồng sắc mặt tái nhợt rồi, trong lòng cuối cùng cũng hiểu được, mình hôm nay là chạy trời không khỏi nắng rồi.
Hannah nghe vậy, vội vàng cười làm lành: “Không dám không dám, không bằng Tang Đồng hát một bài góp vui cho mọi người như thế nào?”
Tên đầu hói nhàn nhã tựa lưng vào ghế ngồi, trong ngực còn ôm một cô gái mặt đầy son phấn, bộ dạng sao cũng được.
Hannah nháy mắt ra hiệu với Tang Đồng.
Tang Đồng cảm thấy bối rối cực kỳ, nơm nớp lo sợ cầm micro lên, đều đều mở miệng.
Còn chưa hát được hai câu đã bị một trận cười to cắt đứt.
Gã mặt đỏ bụng bự không biết từ lúc nào đứng bên cạnh Tang Đồng, đưa tay đoạt lấy micro, mặt dâm đãng cười nói: “Cái gì hoa hoa cỏ cỏ bọn anh đây không thích nghe! Bọn anh chỉ thích nghe những bài hát dân gian phổ biến hơn……”
Tang Đồng bị dọa sợ đến lui về sau hai bước, há miệng run rẩy hỏi: “Ông, các người muốn nghe cái gì?”
Người đàn ông ngồi chỗ kia nhất thời ồ ồ cười vang: “Thập Bát Sờ, Thập Bát Sờ! Bọn ta thích nghe Thập Bát Sờ……”
Tang Đồng cảm thấy khuất nhục, cứng rắn nói: “Tôi không biết hát!”
Tên kia cười càng thêm dâm tà, sáp lại gần cô mê đắm động tay động chân nói: “Đừng sợ, không biết hát không sao, để ca ca tới dạy em……”
Sau đó vừa lôi kéo Tang Đồng giở trò vừa cất giọng vô cùng kỳ quái hát lên: “Trước sờ tay, sau lại sờ khuỷu tay, sờ tới hai bên meo meo, hai cái meo meo tròn tròn, giống như bánh bao vừa lấy ra khỏi lồng hấp……” Tang Đồng không thể nhịn được nữa, nổi giận hung hăng đẩy hắn ra, xoay người liền chạy ra cửa, còn chưa chạy được hai bước, liền bị mấy người áo đen không biết từ đâu chui ra bao vây lại.
Sau đó chỉ nghe được bên trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, tên bụng bự bị đẩy ngã ngồi dưới đất cũng không dám lên tiếng.
Tên đầu hói trên mặt đã không có tươi cười, âm u giống như sắp nổi bão, cô gái trong ngực nơm nớp lo sợ nằm ở trên người hắn, bả vai khẽ run.
Hannah gấp đến độ sau lưng tất cả đều là mồ hôi lạnh, đứng lên bưng ly rượu bồi tội: “Thật xin lỗi thật xin lỗi, Tang Đồng còn nhỏ, không hiểu chuyện……”
“Hừ!” Tên kia lạnh lùng liếc cô một cái, không chút để ý xoay xoay chiếc nhẫn màu đen trên tay, nhàn nhạt nói “Cũng không có gì, cùng lắm thì, uống một chén với lão Vương bồi tội đi.”
Nói xong, một người không biết từ đâu bưng tới một chén rượu đầy đưa tới trước mặt Tang Đồng.
Một chén này uống vào nhất định không phân rõ đông tây nam bắc, nhưng so với việc đứng ở chỗ này bị người vũ nhục còn tốt hơn.
Tang Đồng nhất thời xúc động phẫn nộ, không nói hai lời nhận lấy cái ly ngửa cổ một hơi uống cạn.
Hannah cả kinh thất sắc, muốn ngăn cũng không ngăn được, loại địa phương này tại sao có thể tùy tùy tiện tiện uống rượu người khác đưa chứ!
Tang Đồng phóng khoáng uống xong, lau miệng ba, cổ tay khẽ đảo, ly rượu ngã tới đây.
“Tôi uống xong, có thể để tôi được chưa!”
Tên đầu hói nhìn cô một hồi lâu, đột nhiên nhếch miệng cười một tiếng: “Ha ha ha ha, có ý tứ, tôi rất lâu rồi chưa thấy qua cô gái nào có