XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2317 lượt.

nh, cọ xát 360 độ.
Tang Đồng quả thật khóc không ra nước mắt, nào có “Ra ngay” như vậy, cô cũng không muốn lăn lộn đốt lửa lần nữa ah!
Tang Đồng khẽ cắn răng, phí sức đẩy anh: “Ông xã tốt nhất, lần sau có được hay không, van anh, em không chịu nổi……”
Lạc Hưởng Ngôn dục vọng đã hoàn toàn thức tỉnh, đâu chịu cứ như vậy bỏ qua cho cô, nâng một chân của cô lên để ở trong khuỷu tay, nông nông sâu sâu ra vào, cười trêu nói: “Lần sau là lần sau, ai bảo em vừa làm chuyện xấu, hả? Tật xấu trái lại học được thật nhanh, để ông xã dạy em thêm hai chiêu……”
Tang Đồng càng thêm hiểu rõ da mặt dày vô sỉ của anh, phía dưới nhưng lại có cảm giác, rốt cuộc không nhịn được bật ra tiếng nức nở.
Chiều nay, tâm nguyện nhiều năm của Lạc Hưởng Ngôn đạt thành, trái lại điều loay hoay đùa nghịch thân thể trắng mịn của Tang Đồng, hành hạ đa dạng chồng chất, mãi cho đến lúc trời sắp sáng, Tang Đồng bị dày vò không ngừng nghỉ chìm đắm trong khoái cảm đến hôn mê bất tỉnh, Lạc Hưởng Ngôn mới thỏa mãn bỏ qua cho cô.
Quay phim rất vất vả, đặc biệt là diễn viên chủ chốt, hơn năm giờ đã phải rời giường, vội vội vàng vàng chạy tới trường quay hóa trang thay quần áo, sau đó sẽ vừa ăn điểm tâm vừa tập lời thoại.
Lạc Hưởng Ngôn nhìn bộ dạng chịu khổ bị dày vò thê thảm của Tang Đồng, khó được có chút chột dạ, sờ tới điện thoại trên tủ đầu giường, gọi điền thoại cho Nghiêm Dực Toàn xin nghỉ.
Lạc Hưởng Ngôn vừa mới nói chưa tới mấy câu, Tang Đồng liền mơ mơ màng màng mở mắt ra, lẩm bẩm nói: “Đem phần diễn của em dời xuống buổi chiều, em nghỉ ngơi cho tới trưa, sẽ không sao rồi……”
Lạc Hưởng Ngôn đau lòng sờ sờ mặt của cô: “Như vậy sao được? Hôm nay cũng đừng đi……”
Tang Đồng vô lực lắc đầu một cái, nhắm mắt lại đã ngủ, thanh âm lung lay mơ hồ nói: “Em buổi chiều có thể chạy tới……”
Lạc Hưởng Ngôn bất đắc dĩ, chỉ đành phải đem lời này nói lại cho Nghiêm Dực Toàn, nghỉ ngơi cho tới trưa, buổi chiều cứ theo bình thường quay phim.
Chân trời nổi lên ánh sáng mơ hồ, Lạc Hưởng Ngôn cất điện thoại di động, ôm chầm Tang Đồng, hôn một cái mi tâm đang nhíu chặt của cô, nhìn nét mặt của cô dãn ra, mới ôm cô thật chặt cùng nhau nhắm mắt lại ngủ.
Ngủ một giấc thẳng tới buổi trưa.
Tang Đồng tỉnh lại cảm thấy toàn thân không có một chỗ nào xương cốt không đau nhức, eo như muốn đứt, vô cùng đau đớn, quả thật so với bản thân tập nhảy một ngày còn mệt mỏi hơn.
May mà đã thấy khỏe hơn một chút, phát hiện mình đã được tắm rửa qua, chăn cũng sạch sẽ thơm mát, tối hôm qua dấu vết hỗn loạn cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Nghĩ đến tối hôm qua, Tang Đồng lặng lẽ nhìn trần nhà, ở trong lòng đem Lạc Hưởng Ngôn, tên không bằng cầm thú gì đó chém không biết bao nhiêu lần.
“Đã tỉnh rồi hả?”
Tang Đồng nghiêng đầu, đã nhìn thấy Lạc Hưởng Ngôn tinh thần sảng khoái cười cười, mang vẻ mặt ăn uống no đủ lười biếng, dương dương hả hê.
Tang Đồng liếc mắt, mặc kệ anh.
Lạc Hưởng Ngôn cũng không nguyện ý bị bỏ mặc, tiến tới tỉ mỉ hôn cổ của cô, tay tiến đến hông của cô, Tang Đồng cho là anh lại muốn làm loạn, vừa muốn tức miệng mắng to, liền phát hiện Lạc Hưởng Ngôn lực độ vừa phải xoa bóp phần mỏi nhừ trên thân thể cô.
Tang Đồng tâm tình thoáng bình phục một chút, mặc cho Lạc Hưởng Ngôn hầu hạ mình.
Lạc Hưởng Ngôn dứt khoát ngồi dậy, vừa tận tâm tận lực xoa bóp cho cô, vừa vui vẻ nói: “Vợ yêu ơi vợ yêu, anh sẽ không bao giờ lo lắng Lương Nguyên cướp em đi nữa rồi.”
Tang Đồng nghĩ thầm, đúng vậy, ăn đến ngay cả mảnh vụn đều không còn, bộ xương già của cô thiếu chút nữa bị anh mở ra nắn lại, anh còn có thể lo lắng mới là lạ.
Sau đó liền nghe Lạc Hưởng Ngôn vô cùng hả hê cảm khái: “Tiểu tử kia với em ở chung một chỗ năm năm cũng không chạm qua em, chắc hẳn phương diện kia thực sự không được…… Dáng vẻ cũng không như anh, thân thể cường tráng, mạnh mẽ như hổ!”
Tang Đồng một ngụm máu chạy lên cổ họng muốn phun, thiếu chút nữa bị anh tức chết rồi.
Lúc cô và Lương Nguyên quen nhau, tuổi còn nhỏ, hơn nữa khi đó hai người cũng bận rộn công việc.. lo cho sự nghiệp của mỗi người, ngay cả muốn gặp mặt cũng không dễ dàng, đương nhiên không có làm được bước cuối cùng, thế nào đến trong miệng Lạc Nhị gia này, mối tình đầu vô cùng thuần khiết của cô, lại nghe cứ không chịu nổi như vậy rồi!
Lạc Hưởng Ngôn vẫn còn hưng trí bừng bừng mở miệng nói bậy: “Anh đã sớm xác định thằng nhóc kia có bệnh mà, chậc chậc, bộ mặt, dáng vẻ không như Nhị gia anh, uy vũ hùng tráng cùng tựa như dũng tướng……”
Tang Đồng không thể nhịn được nữa, ra sức giơ chân lên đem anh đạp sang một bên.
“Anh nấu cơm cho em đi, tối hôm qua cũng không ăn cái gì liền giằng co cả đêm, anh cho rằng người người đều giống như anh, tinh trùng lên não liền cơm cũng có thể không ăn!”
Lạc Hưởng Ngôn tự biết đuối lý, sờ sờ mũi, ngoan ngoãn rời giường đi làm cơm.
Tang Đồng ngồi dậy, từ từ xuống giường, chân vừa chạm đất, liền mềm nhũn thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Chậm rãi cầm quần áo mặc lên, Tang Đồng cũng không biết bản thân là mệt hay là đói, chỉ cảm thấy đầu óc ch