Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.
thức cô, đôi mắtxoay động, khẽ mở môi đỏ mọng, ngâm nga rên rỉ.
“A a a, R~O~O~M—— Ngừng lại đi ~”
Lạc Hưởng Ngôn nhất thời đầu đầy vạch đen, động tác tay dừng lại, tức giận hỏi: “Kêu la cái gì, anh vẫn chưa làm gì mà! Em cô gái này……”
Tang Đồng tách hai chân ra vòng tại bên hông hắn, lấy gót chân cọ cọ thắt lưng hắn, bình tĩnh cắt ngang lời hắn: “Em đây là đang rên rỉ, gia tăng tình thú anh có hiểu hay không! Đừng nói nhảm nữa, nhanh lên một chút thu phục tiểu yêu tinh mê người này điiiiii!”
Lạc Hưởng Ngôn đầu tiên là cảm thấy ngang hông mềm nhũn, tiếp theo bị Tang Đồng nói lời kích thích khiến phía dưới thiếu chút nữa cũng phun trào theo, nhất thời nét mặt hung tàn.
Lạc Hưởng Ngôn lạnh lùng khẽ hừ, mười ngón tay thon thả quyến rũ từ từ cởi ra từng chiếc nút áo, sau đó động tác thong thả vung lên, tiếp đến quỳ gối trên người Tang Đồng, rút ra thắt lưng, chậm rãi kéo xuống khóa quần.
Tang Đồng khẩn trương nuốt nước miếng một cái, đột nhiên trợn to cặp mắt, nửa ngày mới thốt ra được hai chữ.
“Ôi chết mất!”
Tang Đồng che mắt, xuyên thấu qua khe hở lén lén lút lút thưởng thức, đồng thời trong miệng quang quác quang quác la: “Mù mắt em rồi, mù rồi, Nhị gia sao anh lại dám lẳng lơnhư thế hở! Dám mặt loại quần chữ U khiêu gợi này, sao không mặt chữ T đen luôn đi!”
Lạc Hưởng Ngôn mặc quần lót chữ U không có gì đặc biệt, đặc biệt ở đây là chiếc quần lót chữ U hết sức cợt nhã, hơn nữa vải vóc vô cùng mỏng. Chất vải đậm màu miễn cưỡng giữ được bộ vị ở giữa đang căng phồng lên, hai bên dọc theo bắp đùi. Đường chỉ hai bên hết sức ít ỏi kéo dài đến ngang hông, lông màu đen giương nanh múa vuốt lộ hẳn ra sau lớp vải, kích thích Tang Đồng sắc mặt đỏ bừng, mắc cỡ vội vàng che mắt.
Lạc Hưởng Ngôn cười dữ tợn, ngã nhào vào trên người Tang Đồng, lồng ngực cường tráng đè ở trên áo lót viền tơ, ngưa ngứa nhột nhột.
Tang Đồng vươn tay muốn đẩy hắn, tay chạm phải tất cả đều là làn da trơn trượt bóng loáng, nhất thời không biết nên đụng chồ̃ nào, chỉ đành phải đem đôi tay đặt ở trên đầu hắn, động tác này không biết là muôồ́n đẩy ra, hay là muốn kéo hắn xuống thêm nữa.
Lạc Hưởng Ngôn chui ở bên cổ của cô, cười hừ hừ, một tay đi vòng qua phía sau cổ cô, ấn cô vào trước ngực, nhất thời phía sau lưng có một khoảng trống để hắn dễ dàng cởi móc khóa áo lót của cô.
Tang Đồng cảm giác trước ngực buông lỏng, hai luôồ̀ng đứng thẳng mượt mà bị bàn tay bao lại, chậm rãi vuốt ve.
Kích thích này đã làm cho đầu óc Tang Đồng lập tức trống rỗng, nhịn không được, từ sau trong thanh quản phát ra một tiếng than thở thật dài, nghe vào trong tai Lạc Hưởng Ngôn lâệ̉p tức tê rần nửa người.
Lạc Hưởng Ngôn cảm nhận viên bi nhỏ ở trong lòng bàn tay bị chà sát từ từ trở nên cứng rắn, cắn vành tai của cô thì thầm: “Đây mới là rên rỉ kiểu tình thú……”
Tang Đồng cảm thấy ngực mình bị tay anh dùng sức mân mê, nhiệt độ từ từ tăng dần lên cao, như thiêu như đốt, tương ứng, chồ̃ kia không hiểu sao đã cảm thấy trống rỗng.
Tang Đồng ừm một tiếng, không nhịn được ưỡn ngực, đem bản thân càng thêm đưa đến trong tay hắn.
Lạc Hưởng Ngôn cười trầm thấp: “Biểu hiện không tệ, Nhị gia thưởng cho em……”
Nói xong, môi lưỡi của Lạc Hưởng Ngôn lướt qua bên gáy, một ngụm ngậm lấy đỉnh đỏ tươi, đầu lưỡi hơi thô ráp linh hoạt đảo quanh đỉnh thẹn thùng kia, thỉnh thoảng điểm nhẹ một chút, rồi lại hung hăng mút vào.
Tang Đồng thét chói tai, cảm thấy trái tim mình, dường như theo lần mút vào này, bị hút lấy trống rồ̃ng hơn phân nửa.
Tang Đồng cảm thấy rất ngứa, lại nói không được là ngứa ở chỗ nào, trong thân thể giống như bò đầy những con sâu nhỏ xảo quyệt, đang dọc theo từng dây thần kinh một mà gặm nuốt, mang đến một trận lại một trận ngứa ngáy xâm nhậ̣p vào sâu trong xương tủy.
Lạc Hưởng Ngôn ngẩng đầu lên, liếm liếm khóe môi đầy sắc tình, cười hỏi: “Như thế nào, phần thưởng của Nhị gia anh thích không?”
Tang Đồng khó nhịn uốn éo người, lầm bầm mắng: “Lưu manh……”
Lạc Hưởng Ngôn dùng ngón tay gãi nhẹ lên đỉnh hồ̀ng nhuậ̣n ướt át, hài lòng thấy Tang Đồng càng thêm run rẩy.
“Nói một chút lời anh thích nghe, thì sẽ thưởng cho em phần thưởng tốt hơn!”
Tang Đồng ô ô mở miệng không nổi, Lạc Hưởng Ngôn cũng không gấp, vươn tay ôm lấy cô, trở mình ngồi trên đầu giường, để cho Tang Đồng dựa vào lồng ngực của hắn ngồi trên người mình, cặp chân bền chắc hữu lực vững vàng giam cầm cô, khiến cho cô bị buộc mở lớn hai chân.
Cuối giường có một tấm gương được chạm trổ thật lớn, Tang Đồng vừa mở ra mắt, đối diện nó, nhất thời xấu hổ muốn chết.
Trong gương, cơ thể da thịt như tuyết, bị tứ chi của Lạc Hưởng Ngôn dây dưa quấn quýt lấy, cánh tay cứng rắn cường ngạnh vững vàng nắm ở ngang hông, một cái tay khác đang nhàn rôồ̃i chơi đùa trước bầu ngực trắng noãn mềm mại.
Hai tay Tang Đồng bao trùm trên cánh tay của Lạc Hưởng Ngôn, không hiểu trong thời gian ngắn ngủi, Lạc Hưởng Ngôn như thế nào thần không biết quỷ không hay mà đem hai người cởi sạch trơn.
Lạc Hưởng Ngôn chôn ở trên gáy của cô cắn cắn không ngừng, tay n