Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.

t chút, xem tiếp theo còn có cảnh diễn của em hay không!”
Nghiêm Dực Toàn biết Tang Đồng vốn là không thoải mái, lại bị cảnh dưới mưa hành lâu như vậy, liền mở lòng từ bi buông tha cô một lần.
“Cô lập tức về nghỉ ngơi trước đi, nếu không thật sự ngã bệnh, sẽ làm trễ nãi chừng mấy ngày quay phim…… Đúng rồi, khoan hãy đi, có ký giả tới đây phỏng vấn phim trường,muốn chụp hình quảng cáo, cô đi ứng phó đi. Tô Vĩ và Lương Nguyên còn phải tiếp tục quay phim, không thể để cho những ký giả kia làm trì hoãn tiến độ, cô chú ý đừng tiết lộ quá nhiều là được!”
Tang Đồng gật đầu một cái đồng ý. Qua hết năm sau, dưới sự an bài của Vinh Hiển, bộphận tuyên truyền cùng tiêu thụ đều gióng trống khua chiêng tăng cường việc quảng cáo《 Khuynh tẫn thiên hạ》. Trước vẫn cấm người vào trường quay, làm mọi người tò mò, bây giờ rốt cuộc triển khai tuyên truyền với thanh thế to lớn, mà nhóm đầu tiên được phép vào khám phá phim trường, dĩ nhiên là tờ báo dưới trướng của Vinh Hiển《Điện ảnh và truyền hình hàng ngày》.
Bởi vì là ký giả Lạc thị nhà mình, cho nên Tang Đồng ứng phó tương đối thành thạo. Hai ký giả này đương nhiên biết thân phận của Tang Đồng, cố hết sức hàm súc thổi phồng chỉ hỏi những gì nên hỏi lại hết sức đúng mực nắm bắt được tinh thần vô cùng chuẩn.
Thấy Lạc Hưởng Ngôn cũng ở đây, liền chụp vài tấm ảnh hai người ở chung, chuẩn bị đưa tin vợ chồng Lạc thị thiếu gia dính nhau như hình với bóng, đưa tin vợ chồng tình thâm, dù sao mọi người cũng thích nghe ngóng, nhất định cũng có chỗ tốt đối với việc tuyên truyền.
Hơn nửa giờ sau, ký giả cùng Tang Đồng bắt tay một cái, liền hài lòng rời đi.
Tang Đồng thoải mái đi về phía Lạc Hưởng Ngôn, cười nói: “Em hôm nay kết thúc công việc, chúng ta về nhà chứ?”
Lạc Hưởng Ngôn ôm cả bả vai của cô nói: “Rất lâu rồi không có đi ăn bên ngoài, hay tối nay ra bên ngoài ăn?”
“Được, do anh quyết định!” Tang Đồng suy nghĩ một chút, lại tăng thêm một câu “Đến nhà hàng ít người một chút.”
Lạc Hưởng Ngôn cài dây an toàn cho Tang Đồng xong, liền khởi động xe.
Xe nhanh chóng rời đi, không ai phát hiện chỗ xe đỗ trên mặt đất, có một vũng nước màu đen.
Lạc Hưởng Ngôn vừa lái xe vừa gọi điện thoại đặt bàn trước.
Tang Đồng duỗi lưng một cái, mệt mỏi vặn vẹo uốn éo.
Lạc Hưởng Ngôn lập tức ân cần hỏi han: “Làm sao vậy, còn đau không? Nếu không chúng ta đi hiệu thuốc mua chút thuốc giảm sưng?”
Tang Đồng vẻ mặt đau khổ gật đầu: “Uh đi mua chút thuốc đi, nếu không ngày mai quay phim lại phải chịu tội!”
Lạc Hưởng Ngôn thấy cách đó không xa có tiệm thuốc, liền muốn phanh xe lại.
Tang Đồng nhìn Lạc Hưởng Ngôn đột nhiên nhíu mày, trầm mặt hai tay nắm chặt tay lái, đến nổi gân, khớp xương cũng bởi vì dùng sức quá nên trắng bệch, thấy nghi ngờ liền hỏi: “Sao vậy?”
Sắc mặt Lạc Hưởng Ngôn cực kì khó coi, thanh âm lạnh lẽo nói: “Thắng xe không ăn!”
Tang Đồng kinh ngạc, sợ hãi hỏi: “Vậy làm sao bây giờ?”
Lạc Hưởng Ngôn nhẹ an ủi: “Đừng sợ, gọi điện thoại báo cảnh sát……”
Lời còn chưa nói hết, phía trước đầu đường một chiếc xe thùng đột nhiên vọt ra.
Tốc độ quá nhanh, cộng thêm khoảng cách quá gần, hoàn toàn không thể né tránh được.
Lạc Hưởng Ngôn chợt quay trục tay lái, xe quẹt qua thùng xe, nặng nề đâm vào hàng rào ven đường.
Tang Đồng chỉ nghe được tiếng vang khổng lồ, tiếp theo là tiếng thủy tinh vỡ, trước mặt bỗng tối sầm, Lạc Hưởng Ngôn vào phút cuối cùng nhào lên trên người cô, đem cô bảo hộ vững vàng dưới thân.
Hô hấp chợt dừng lại, tim cũng nhảy vọt tới cổ họng, Tang Đồng đầu ngón tay run rẩy không dám đụng vào Lạc Hưởng Ngôn.
Chung quanh rất ồn ào, hoàng hôn vẫn buông xuống như ngày thường, Lạc Hưởng Ngôn nhắm chặt mắt, màu máu đỏ tươi chói mắt chậm rãi chảy qua mặt mũi tái nhợt.
Tang Đồng cảm thấy có gì ấm áp sền sệt rơi vào trên cổ của mình, đột nhiên thức tỉnh,một tay ôm Lạc Hưởng Ngôn đầu rũ xuống trên vai mình, một tay vội vàng lấy sức rút tay ra lấy điện thoại bấm số cấp cứu……
Cùng lúc đó, Lương Tiểu Nghệ đứng ở góc studio, cầm điện thoại di động, khóe miệng nở nụ cười hết sức điềm tĩnh động lòng người, lại mang theo một tia quỷ dị không nói ra được,làm cho đáy lòng người phát rét.
“Tay chân có làm sạch sẽ hay không?”
Lương Tiểu Nghệ nhỏ giọng nói: “Vậy thì tốt, yên tâm…… Nếu tốt sẽ không thiếu anh một phần!”
Cúp điện thoại, Lương Tiểu Nghệ nghiêng người sang, vừa đúng nhìn thấy Lương Nguyên đi về phía bên này.
Lương Tiểu Nghệ trong lòng kinh ngạc, không xác được định Lương Nguyên nghe được bao nhiêu câu, trên mặt cố gắng bình tĩnh hỏi: “Quay xong rồi?”
Lương Nguyên mặt không đổi sắc nhìn cô ta, thấy vậy trong bụng Lương Tiểu Nghệ càng ngày càng không yên.
“Thế nào? Diễn không thuận lợi sao?”
Lương Tiểu Nghệ làm nũng tiến lên hỏi: “Anh, anh đói chưa, hay em lấy cho anh chút gì ăn nhé?”
Lương Nguyên trầm mặc nhìn cô ta, một hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: “Tiểu Nghệ, em nhớ Lưu Lệ không?”
Nụ cười trên mặt Lương Tiểu Nghệ cứng đờ, có chút không tự nhiên hỏi: “Dĩ nhiên nhớ, tiểu Lệ trước kia ở cùng