Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2360 lượt.
mới xem một màn diễn xuất khi nãy đã làm cho hắn chấn động quá lớn, cho tới bây giờ hắn hoàn toàn không nói ra được lý do để phản đối nữa.
Lạc Hưởng Ngôn bất đắc dĩ nắm lấy tay cô nói: “Anh đêm nay ở lại, chuẩn bị đồ ăn khuya chờ em cùng nhau ăn.”
Tang Đồng do dự một chút, miễn cưỡng gật đầu một cái nói: “Được rồi, chỉ là trường quay điều kiện cũng không tốt, anh cũng không thể kén cá chọn canh, ghét bỏ điều kiện kém!”
Lạc Hưởng Ngôn hừ lạnh một tiếng: “Mọi người đều ở được, anh làm sao lại không thể?”
Tang Đồng còn muốn nói nữa cái gì, nhưng đã nghe thấy Nghiêm Dực Toàn lên tiếng gọi tất cả mọi người.
Tang Đồng đồng ý một tiếng, vội vã giao phó: “Cái này là chìa khóa căn phòng ở chỗ tiểu Trần đó, một lát trời tối liền rất lạnh, anh trở về phòng chờ em đi, bảo tiểu Trần dẫn anh đi qua!”
Lạc Hưởng Ngôn nhìn bóng lưng Tang Đồng nhanh chóng chạy đi, tâm tình cực kỳ phức tạp.
Chỉ là vài ngày không gặp, Tang Đồng liền gầy đi rất nhiều, cằm trở nên nhọn hẳn, nếu không phải trạng thái tinh thần thật sự rất tốt, hắn sợ rằng sẽ không dễ dàng để mặc cho cô như vậy.
Thế nhưng nhìn tinh thần sáng láng của Tang Đồng, đã thật lâu hắn không có nhìn thấy rồi.
Tang Đồng vẫn diễn tới nửa đêm hơn mười một giờ mới kết thúc công việc.
Mấy ngày nay quay phim dã ngoại hết sức khổ cực, không chỉ phải té tới té lui, còn phải cõng Tô Vĩ đi lên một đoạn đường núi.
Cho dù Tô Vĩ vóc người khá hơn nữa, cũng là người đàn ông trưởng thành cao 1m8, Tang Đồng bị hắn đè một cái, thiếu chút nữa đã nằm rạp trên mặt đất rồi.
Nghiêm Dực Toàn kêu một tiếng kết thúc công việc, Tang Đồng lập tức cảm thấy chân mềm nhũn, cũng không quản trên đất có bẩn hay không, đặt mông ngồi trên mặt đất.
Chử Tự Thần vừa đúng lúc đi qua, còn tưởng rằng cô đã xảy ra chuyện gì, ngồi chồm hổm xuống ân cần hỏi: “Không có sao chứ?”
Lạc Hưởng Ngôn nghe được tiếng động ở cửa, lập tức bỏ tạp chí trong tay ra, ngồi dậy oán trách nói: “Thế nào trễ như vậy mới trở về? Nghiêm Đạo có nhân tính hay không hả, đẩy nhanh tiến độ cũng không thể liều mạng như thế……”
Vừa nói, Lạc Hưởng Ngôn vừa dọn dẹp cái bàn: “Em nhanh đi tắm một cái rồi thay quần áo, anh kêu người đưa đồ ăn khuya tới, vẫn đang giữ ấm!”
Tang Đồng trên người tất cả đều là bụi bậm lăn trên đất, cười cười đi vào phòng tắm, tắm qua loa đơn giản liền vội ra ngoài, Lạc Hưởng Ngôn đã bày xong bát đũa.
Tất cả đều là món tốt cho tiêu hóa lại có dinh dưỡng, Tang Đồng những ngày này đều chưa có bữa ăn nào ra hồn, cơm tối cũng chỉ là cơm hộp với thức ăn nhanh, vào lúc này ngửi thấy được mùi thơm bụng lập tức thầm thì kêu lên.
Trong phòng nhỏ rất đơn sơ, ngay cả một cái ghế dư ra cũng không có.
Tang Đồng dứt khoát ngồi xếp bằng ở trên giường, cầm lên chiếc đũa liền ăn ngấu nghiến.
Lạc Hưởng Ngôn đau lòng, vừa giúp cô múc chén canh vừa nói: “Ăn từ từ, coi chừng nghẹn…… Này này, em vài ngày qua ăn cái gì hử? Ăn ít một chút, chớ ăn quá no bụng, một lúc sẽ ngủ rồi, em ăn nhiều như vậy lát nữa lại không tiêu hóa được……”
Quả thật không thể ăn quá no bụng, nếu không ngày mai lại bao tử đau nữa.
Tang Đồng cắn chiếc đũa, vẫn chưa thỏa mãn nhìn mỹ vị còn dư lại, mắt lưu luyến nói: “Giữ lại ngày mai em ăn tiếp……”
Lạc Hưởng Ngôn vừa đau lòng vừa buồn cười, dọn dẹp bát đũa nói: “Tốt lắm tốt lắm, anh ngày mai sẽ mua cho em đồ ăn còn ngon hơn nữa!”
Tang Đồng lúc này mới thu hồi tầm mắt, ngồi ở trên giường đem tóc lau khô.
Lạc Hưởng Ngôn đơn giản thu thập xong, ngồi ở bên giường hỏi: “Có mệt hay không, anh xem em cả người đều gầy đi một vòng lớn…… Vốn là trắng trắng nộn nộn còn dễ xem một chút, thế nào lại gầy như vậy, chậc, ngực cũng bằng phẳng rồi……”
Tang Đồng tức giận cầm khăn lông quất hắn vài cái, sờ sờ mái tóc đã khô hẳn, từ từ nằm xuống giường.
Lạc Hưởng Ngôn tự nhiên thấy được tư thế ngủ không được tự nhiên của cô, cau mày hỏi: “Sao vậy?”
Tang Đồng vùi mặt ở trong gối, buồn buồn nói: “Mấy ngày nay vừa cởi ngựa khắp núi vừa chạy tới chạy lui, lưng đau……”
Lạc Hưởng Ngôn vội vàng lại gần, vén lên quần áo của cô nói: “Để anh xem một chút……”
Phần lưng trắng noãn trần truồng, có một vệt sưng đỏ, từ vai trái xéo xuống dưới. Ngang hông còn có một mảng lớn máu ứ đọng, trên vai phải cũng có một phần nhỏ tím bầm.
Đau đớn kinh hoảng xẹt qua đáy mắt, Lạc Hưởng Ngôn trong cơn giận dữ hỏi: “Đây là chuyện gì xảy ra?”
Tang Đồng không thấy được phía sau, không biết phần lưng mình nhìn có bao nhiêu thê thảm, chỉ là mấy ngày nay đau nhức cũng không dám nằm ngang, cũng có thể đoán được đại khái bị thương không nhẹ.
Tang Đồng nghiêng đầu vỗ vỗ cánh tay của hắn nói: “Không có việc gì, thời điểm quay phim không cẩn thận bị nhánh cây quẹt trúng……”
Ngày hôm trước có một cảnh quay cần Tang Đồng từ trên cây nhảy xuống, mặc dù đã lót một tầng đệm thật dày, nhưng mà tại thời điểm rơi xuống, Tang Đồng không chú ý, bị nhánh cây chìa ra ngoài quẹt bọ thương. Lúc ấy đau rát vô cùng, nhưng cũng may y ph