Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341541
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.
như hít thở khí trời. Nhưng... anh có thể nín thở chứ không thể ngừng yêu em.
Mười hai giờ trưa, Lục Thiều Trì xem đồng hồ, anh tắt màn hình máy tính, day day hai chân mày, rời bỏ đầu óc khỏi đám hình X-quang tim. Hôm nay anh thấy bức bối vô cớ, cả buổi không tập trung vào công việc được. Không biết có phải tại Dĩ Mạch mãi không gọi điện cho anh hay không? Gửi tin nhắn cả buổi sáng mà cô không hề nhắn lại một dòng. Cô nàng này thường ngày vô tâm vô tính, có lúc nhắn tin cho cô mà mãi bốn năm hôm sau mới nhận được tin trả lời, đã thế lại còn trả lời chả đâu vào đâu khiến anh khóc dở mếu dở. Có lần, anh không nén được hỏi cô tại sao lại trả lời tin nhắn muộn thế, cô nàng còn hồn nhiên tròn mắt nhìn anh: Ba hôm trước anh nhắn cho em à? Nhưng em mới thấy lúc nãy thôi!
An Dĩ Mạch là một cô gái ngây thơ như vậy đấy, ngây thơ đến mức không biết tự bảo vệ mình. Thật không hiểu trước khi gặp anh, cô sống thế nào với bao nhiêu cực khổ, bao nhiêu thương tích, bao nhiêu cản trở như vậy. Mỗi lần nghĩ đến những điều này, Thiều Trì lại không khỏi đau xót. Anh khẽ lắc đầu, muộn thế này rồi không biết cô nàng đã ăn gì chưa? Anh cầm lấy chìa khóa xe, chuẩn bị đến tòa soạn đưa cô đi ăn, nhưng vừa đẩy cửa bước ra thì thấy Trần Sở Dương xách hai hộp cơm đứng ngoài cửa.
“Chủ nhiệm Lục nghỉ sớm thế, không giống tác phong của cậu chút nào! Lại định đi ăn với cô người yêu bé bỏng à? Đúng là bạn trai tốt bụng, tôi hỏi cậu lúc nào ăn với tôi được một bữa đây? Tôi dầu gì cũng là khóa trên của cậu, hồi cậu nhập học tôi còn tình nguyện xách giúp hành lý cho cậu. Nếu cô gái nào ở trường y mà biết Lục Thiều Trì lạnh lùng ngày xưa giờ suốt ngày chạy theo cô người yêu thì chắc vỡ tim mất”.
“Nếu có cuộc bình bầu bạn trai tuyệt vời thì tôi thế nào cũng sẽ cho cậu một phiếu”. Trần Sở Dương vỗ vai Lục Thiều Trì, cậu em này không phải loại người thích đùa cợt với tình cảm, một khi cậu ta đã nhắm chắc việc gì là cả đời không thay đổi. Bao nhiêu năm qua, lần đầu tiên Thiều Trì có tình cảm với một cô gái; chú ta là người như thế, luôn lịch sự giữ khoảng cách với nữ giới nhưng khi yêu cũng rất rõ ràng chứ không chơi bài mập mờ như những tay đàn ông khác. Ngoài Hân Nhan ra, Thiều Trì gần như không thân thiết với bất kỳ người phụ nữ nào. Trần Sở Dương đã từng tưởng cả đời Thiều Trì sẽ không tơ tưởng đến một cô gái nào, không ngờ lại xuất hiện ra An Dĩ Mạch, xua tan mọi nghi vấn của mọi người về Thiều Trì.
Reng reng reng... reng reng reng...
Đúng lúc Thiều Trì bước ra ngoài thì chuông điện thoại trong văn phòng đổ dồn. Cùng lúc, điện thoại của Trần Sở Dương cũng kêu inh ỏi.
“Alô, được, tôi đến ngay”. Lục Thiều Trì chau mày nghe điện.
“Rõ, tôi đến ngay”. Trần Sở Dương cũng tắt máy, “Có bệnh nhân ngất xỉu ở cửa thang máy tầng sáu, có lẽ là do trụy tim, tình hình rất xấu, nguy hiểm tính mạng”.
“Em rõ rồi, họ báo cáo cho em rồi, em đi với anh”. Xem ra không đi ăn với Dĩ Mạch được rồi, Thiều Trì cúi đầu rảo bước dọc dãy hành lang, vừa đi vừa nhắn tin cho Dĩ Mạch, dù anh không chắc cô nàng có đọc tin nhắn hay không.
“Chuẩn bị nhấc lên. One! Two! Three!”.
Khi Thiều Trì đến phòng cấp cứu thì các bác sĩ đã chuẩn bị xong.
“Tình hình bệnh nhân thế nào?”. Lục Thiều Trì bảo y tá chuẩn bị dao mổ, dạng đau tim đột phát này có thể sẽ phải phẫu thuật bất cứ lúc nào.
“Đau tim đột phát, phát hiện hơi muộn, tình hình trước mắt rất tệ. Không có BP, điện tâm đồ đã dừng”. Bác sĩ phòng cấp cứu thấy Lục Thiều Trì đến thì nhẹ cả người.
“Chuẩn bị Defi! 200 Joule!”. Thiều Trì ra lệnh.
“Chủ nhiệm Lục, vạch tim vẫn là đường thẳng. Chủ nhiệm Lục, chủ nhiệm Lục!”. Một bác sĩ trẻ để ý thấy sắc mặt Thiều Trì trắng bệch, hơi thở gấp gáp. Lục Thiều Trì vốn nổi tiếng là người bình tĩnh, cho dù tình hình có nguy cấp đến đâu anh cũng nhanh chóng giải quyết được, nhưng hôm nay sao tay anh lại run thế?
“Thiều Trì, tôi đến rồi”. Nhìn thấy Dĩ Mạch trên giường bệnh, Trần Sở Dương kinh ngạc, không thốt nên nửa lời. Anh lo lắng nhìn Thiều Trì, lúc này trông anh còn nhợt nhạt hơn cả Dĩ Mạch.
“300 Joule, clear!”. Lục Thiều Trì đẩy mạnh Trần Sở Dương sang một bên, gào lên với cậu bác sĩ trẻ đang hoảng loạn.
“Chủ nhiệm Lục, bệnh nhân vẫn không có phản ứng”.
“360 Joule, clear!”. Lục Thiều Trì siết chặt lấy cạnh giường, anh thấy chóng mặt, chẳng lẽ thiếu không khí?
“Không có phản ứng gì hết. Làm sao đây? Chủ nhiệm Lục, ba phút rồi!”.
“360 Joule, lần thứ hai, clear!”. Lục Thiều Trì lạnh lùng ra lệnh, nhưng giọng nói đã mất tự chủ.
“Thiều Trì! Để tôi làm đi!”. Nỗi tuyệt vọng ứ đầy trong mắt Lục Thiều Trì như con thú bị nhốt đang vùng vẫy trong tăm tối, cứ tiếp tục thế này thì anh sẽ sụp đổ mất.
“Anh biến ngay!”.
“Chủ nhiệm, tim cô ấy ngừng đập rồi!”.
“Ai bảo anh ngừng! Tiếp tục! 360 Joule... lần thứ ba, clear!”. Không thể được, An Dĩ Mạch, em tỉnh lại cho anh! Em đã hứa với anh sẽ sống lâu trăm tuổi, sao em có thể không nói một câu gì mà ra đi... như thế này?
“Dĩ Mạch, em vẫn muốn đi công viên mà phải không? Anh sẽ đưa em đi v