Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1530 lượt.

òng quay Gondola, em đừng ngủ nữa được không? Em nói nếu có ngày em không còn trên đời nữa, anh cứ quên em đi. Anh nói với em nhé, không thể nào! Anh sẽ nhớ em suốt đời này, anh sẽ gọi tên em, làm cho em có ở đâu cũng không yên được, tốt nhất là em ngoan ngoãn tỉnh lại cho anh. Em tỉnh dậy đi, anh sẽ không phản đối em làm phóng viên nữa, nếu em không tỉnh thì anh sẽ gọi ngay đến tòa soạn xin nghỉ việc cho em đấy”.
Giọng nói của Lục Thiều Trì đã có chút nghẹn ngào, Dĩ Mạch chắc là đến bệnh viện tìm anh, nếu anh nghỉ sớm đi đón cô thì có thể đã không có chuyện gì.
“Dĩ Mạch, em hay hỏi tại sao anh lại yêu em. Mỗi lần như vậy anh đều không trả lời em, vì anh thật sự không biết phải trả lời thế nào. Yêu em, tự nhiên như hít thở khí trời. Nhưng... anh có thể nín thở chứ không thể ngừng yêu em. Dĩ Mạch, em mở mắt ra đi, anh xin em đấy, được không?”.
Phòng cấp cứu đã lặng ngắt, cậu bác sĩ trẻ im lặng nhìn Thiều Trì, mấy cô y tá cũng bất giác rơi nước mắt.
“Điện tâm đồ đã hoạt động lại rồi, chủ nhiệm mau xem!”. Bác sĩ trẻ hào hứng chỉ điện tâm đồ nói, chủ nhiệm Lục đúng là thiên tài, đến cả thần chết cũng phải sợ anh.
“BP, Pulse?”. Lục Thiều Trì thở ra một hơi nhẹ nhõm, giờ anh mới nhận ra người mình đầm đìa mồ hôi, nếu Dĩ Mạch vẫn không động tĩnh gì thì chắc là không có cách nào ra khỏi phòng cấp cứu được nữa.
“BP 60, vượt 30”.
“Có Pulse, Sao 2 bình thường, tăng đến 96. Lần này còn không cần phẫu thuật nữa chứ, bác sĩ Lục đúng là danh bất hư truyền”. Trần Sở Dương lau mồ hôi, làm bác sĩ lâu như vậy mà đây là lần đầu tiên anh căng thẳng thế này. An Dĩ Mạch à, cô hại mọi người tí nữa cũng lên cơn đau tim như cô đấy.
“Chủ nhiệm Lục, chủ nhiệm Lục, anh làm thế nào thế? Anh nói với bệnh nhân này những gì mà khiến tim cô ấy đập lại đấy?”. Anh chàng bác sĩ túm chặt lấy Thiều Trì hỏi liên hồi, hai mắt anh ta sáng rực, rõ ràng Lục Thiều Trì lại có thêm một fan hâm mộ nữa rồi.
“Khi cấp cứu quan trọng nhất là phải bình tĩnh, nhanh nhẹn và kiên trì... dứt khoát không được bỏ cuộc cho đến phút chót”. Lục Thiều Trì cười trả lời, không rõ cậu bác sĩ trẻ này có hiểu gì không, thực ra... mấy lời vớ vẩn này, chính anh cũng không rõ.
“Em rõ rồi, giống như vừa rồi anh kiên trì sốc điện cho cô ấy ba lần, có phải không ạ?”.
Lục Thiều Trì gật đầu, rất tốt, đúng là hậu sinh khả úy.
“Này nhóc, chớ trách anh đây không nhắc chú. Biết vừa rồi chủ nhiệm Lục dùng phương pháp gì để cứu bệnh nhân không?”. Trần Sở Dương thấy Thiều Trì bị chú nhóc này “quay” đến chóng mặt, liền ngoắc cổ chú ta, đánh lạc hướng đề tài. Thiều Trì gật đầu một cái, sau đó nhanh chóng rời khỏi phòng cấp cứu, dù Dĩ Mạch đã qua khỏi giai đoạn nguy hiểm nhưng anh vẫn chưa thể yên tâm hoàn toàn.
“À, phương pháp đó chính là... kỳ tích! Thôi, tôi đói rồi, phải đi ăn cơm cái đã”. Thấy Lục Thiều Trì đi rồi, Trần Sở Dương vươn vai, bước ra khỏi phòng cấp cứu.
“Thưa anh, thưa anh! Em sẽ mời anh bữa trưa, anh cho em biết phương pháp ‘kỳ tích’ đi!”.
Cậu ta đúng là rất có tinh thần học hỏi. Trần Sở Dương vỗ tay lên trán, sao anh lại dây với người này cơ chứ!






Duyên mới tình cũ
Thiều Trì lúc này tuyệt vọng như thua bạc, trong nỗi tuyệt vọng đó có cả sự liều lĩnh đặt hết tất cả vào một con bài.
Sau một tuần nằm bẹp ở trong phòng bệnh đặc biệt, cuối cùng An Dĩ Mạch cũng chạy nhảy được như thường.
Hôm chuyển sang phòng bệnh bình thường, Dĩ Mạch ăn rất ngon miệng, cô tu một hơi hết cả một bát sữa đậu nành, sau đó nuốt gọn ba cái bánh mì. Cuối cùng cũng ra khỏi cái phòng quỷ quái đó, cô đắc ý nghĩ bụng. An Dĩ Mạch này nhất định là được ông trời ưu ái lắm, lúc nào cũng gặp dữ hóa lành. Nếu có giải dũng sĩ chống giặc bệnh thì cô hẳn phải giật được giải thành tựu trọn đời.
Thực tế chứng minh, gặp họa thoát chết thì sẽ có vận may về sau. Từ sau lần chết hụt đó, Thiều Trì chiều chuộng cô nhiều hơn, anh cũng bớt quản thúc cô như trước. Giờ anh không những không giục cô đi gặp bố mẹ anh mà còn nhận lời đến Trung Thu sẽ đưa cô đi vòng quay cao nhất châu Á. Trước đây ai cũng lo tim cô yếu không chịu nổi sự hồi hộp nên không cho cô đi vòng quay, giờ cuối cùng cô sắp được thưởng thức cảm giác bay lên trời rồi.
“Em không có thời gian tán gẫu với anh, lúc em không có ở đây anh nhất định phải giúp em chăm nom Dĩ Mạch đấy. Cô ấy mà rụng một sợi tóc là anh cứ cẩn thận chuyện bình xét cuối năm đấy”. Giọng Thiều Trì vẫn bình tĩnh như cũ, còn Trần Sở Dương đã nhảy dựng lên rồi.
“Lục Thiều Trì, đồ nham hiểm! Từ hồi đại học đến giờ lúc nào cũng chèn ép tôi, tôi nhất định phải vạch mặt cái đồ miệng nam mô bụng một bồ dao găm nhà cậu!”. Cậu ta còn dám lôi bình xét cuối năm ra dọa anh.






Bày mưu tính kế
Cô ngồi im lìm trên mặt đất, chìm đắm trong ánh mắt căm ghét của Vân Mộ Hàn, anh vừa bảo cô cút đi.
Dĩ Mạch cầm dây đeo điện thoại hình chuột Mickey thẫn thờ đi trong hành lang. Cô vừa nghe thấy Trần Sở Dương nói, Thiều T