Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.
rì đi Mỹ gặp một cô gái Mỹ xinh đẹp nào đó. Thiều Trì còn dặn anh ta đừng nói gì cho cô biết. Thiều Trì chưa từng giấu cô chuyện gì, tại sao giờ lại làm thế với cô? Vì cô gái Mỹ kia ư?
Cô lơ đễnh lúc lắc sợi dây đeo, thấy trong lòng trống rỗng. Đến cả Thiều Trì cũng rời bỏ cô sao? Lúc nào cô cũng tươi roi rói, làm ra vẻ không sợ chết nhưng thực ra cô sợ điều đó hơn bất kỳ ai. Cô không bao giờ muốn lặp lại lần nữa cảm giác như tim bị cắt lìa khi lên cơn. Trong bóng tối mịt mùng không có ai đáp lại, không có ai quan tâm, cô đơn như một linh hồn trôi dạt, cô thật sự rất sợ sẽ có ngày rơi vào nỗi cô đơn đó để rồi không bao giờ tỉnh lại nữa.
An Dĩ Mạch, thực ra ngươi là đứa con gái nhút nhát đến đáng thương. Không xinh đẹp, không giỏi giang, sức khỏe lại yếu ớt, ngươi làm sao mà xứng với Lục Thiều Trì? Thiều Trì sắp bỏ cô đi gặp người con gái khác. Nhất định anh ấy rất quan tâm đến cô gái đó, nếu không thì anh ấy đã không cố ý che giấu cô. Tim đắng chát, một cảm giác rất kỳ lạ bao trùm lên cô, Dĩ Mạch vụt ngẩng đầu, cô... đang ghen sao?
“Tốt cho thai nhi ư?”. Dĩ Mạch mở to mắt nhìn cô ta, Vân Mộ Hàn, anh sắp làm bố rồi ư? Dĩ Mạch thấy nghẹt thở, dù cô biết Mộ Hàn đã không còn là Mộ Hàn trước kia nữa, anh không cần phải giữ mình vì cô. Nhưng cô chưa từng nghĩ đến chuyện anh sẽ kết hôn sinh con với người khác.
“Tôi còn chưa quyết định có giữ đứa bé này hay không, cô biết tôi là ai rồi đấy, nếu có con thì chắc tôi phải rời làng giải trí mất. Nhưng mà cũng không sao, nếu có thể tìm được một người đàn ông thật lòng yêu mình thì còn gì quan trọng bằng, cô thấy phải không?”. Vẻ mặt của Kim Eun Chae tràn ngập hạnh phúc giả tạo khiến Dĩ Mạch chỉ muốn tát cô ta một cái cho tỉnh.
“Chị không muốn báo chí biết thì sao lại nói với tôi?”. Dĩ Mạch cảnh giác nhìn cô ta. Liệu có phải là cô ta đang cố tình khoe khoang với cô không?
“Cô không phải là đám phóng viên lá cải đó, tôi tin. Từ lần đầu tiên nhìn thấy cô tôi đã thấy chúng ta rất hợp nhau, cô không thấy thế à?”. Không thấy chút nào, Dĩ Mạch thầm bật lại trong bụng.
“Ối...”. Kim Eun Chae bỗng ôm lấy bụng, mặt mày nhăn nhó đau đớn.
“Này, chị làm gì thế? Làm sao thế? Tôi đi gọi bác sĩ nhé?”. Dĩ Mạch giật mình, toan chạy đi gọi bác sĩ.
“Không cần đâu, tôi nghỉ một lúc là được. Cô đỡ tôi về phòng được không?”. Kim Eun Chae nhìn Dĩ Mạch cầu khẩn, Dĩ Mạch bất đắc dĩ phải dìu cô ta dậy. Mộ Hàn chết tiệt, đến cả bạn gái mình cũng không chăm cho tử tế. Thật tình chỉ muốn đá đít cô ta cho rảnh nợ.
“Các ngôi sao đều có trợ lý riêng kia mà? Chị nổi tiếng thế sao không thuê người nào đó chăm nom mình?”. Dĩ Mạch không khỏi thắc mắc, chẳng lẽ minh tinh Hàn Quốc đúng như lời đồn, làm không công cho các công ty, còn bản thân thì nghèo xơ nghèo xác?
“Anh Mộ Hàn cũng nói thế nhưng tôi không muốn phiền người khác. Thực ra tôi là người thích tự lập, thường ngày toàn là tôi chăm sóc cho người khác đấy chứ. Hồi trước, lúc công ty của anh Mộ Hàn mới mở, anh ấy phải tìm đối tác khắp nơi, bận quá nên toàn bỏ bữa, thế nên tôi phải tự thân làm món cơm cuộn rong biển mà anh ấy rất thích đem đến tận công ty. Người Trung Quốc có câu muốn giữ trái tim của đàn ông thì cần giữ cái dạ dày của họ trước đã mà. Dĩ Mạch, chắc cô nấu ăn ngon lắm”.
Chẳng lẽ Vân Mộ Hàn chưa nói với chị trước kia toàn anh ấy nấu cho tôi ăn sao?! Dĩ Mạch tức tối nghĩ, cô không biết nấu ăn, vụng về hậu đậu, còn không chăm sóc nổi bản thân mình, làm sao mà so được với ngôi sao nổi tiếng như cô đây, không ngại hạ mình hầu hạ anh ta! Kim Eun Chae làm như không nhận ra vẻ lạnh nhạt của Dĩ Mạch, cô ta say sưa kể lể hết chuyện này đến chuyện khác về mình và Mộ Hàn. Dĩ Mạch có phần sốt ruột, cô không có chút hứng thú nào về chuyện của họ.
“Anh Mộ Hàn...”.
“À, chị Kim Eun Chae này, chị đang có em bé cần phải nghỉ ngơi, đừng nói nhiều quá, tôi đi đây”. Dĩ Mạch cố gượng cười, cắt ngang lời Kim Eun Chae. Anh Mộ Hàn, có cần phải gọi âu yếm thế không? Không biết mình có nên gọi Thiều Trì như vậy không nhỉ? Anh Thiều Trì... Dĩ Mạch vừa nghĩ đến đã thấy nổi hết da gà, sởn hết gai ốc. Trần Sở Dương nói phải, tránh xa cái cô Hàn Quốc này ra kẻo bị lây bệnh sến.
“Cô cứ ở đây với tôi một lúc nữa, đến khi anh Mộ Hàn về được không? Tôi nằm viện thế này làm lỡ nhiều việc lắm. Chết rồi, giờ tôi mới nhớ ra phải gọi một cú điện thoại quan trọng đến công ty, nhưng điện thoại của tôi hết pin rồi”. Kim Eun Chae nhìn Dĩ Mạch, ánh mắt cầu khẩn.
“Điện thoại trong phòng chị đâu?”.
“Tôi sợ ồn ào nên bảo y tá rút ra rồi”. Sợ ồn sao? Điện thoại trong phòng bệnh thì mấy ai gọi đến chứ? Dĩ Mạch nghi hoặc nhìn Kim Eun Chae, người nổi tiếng đúng là đỏng đảnh.
“Ngoài hành lang có điện thoại công cộng đấy”. Dĩ Mạch lạnh lùng chỉ dẫn, cô không muốn cho cô ta mượn điện thoại di động của mình.
“Ngoài hành lang vang lắm, chuyện này không tiện nói ngoài đó”.
“Thôi được rồi, dùng của tôi đi”. Dĩ Mạch miễn cưỡng rút điện thoại ra, đúng là không chịu nổi nữa, một cú điện thôi mà, có cần thiết phải cẩn thận thế không?
“Cả