Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342848
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2848 lượt.
bạn nhất với anh."
Tổ hợp quỷ dị
Viêm Dạ Tước đột nhiên rời đi, nhất thời khiến mọi người ứng phó không kịp, Viêm Kinh Vũ tiếp tục châm chọc đôi câu lần nữa, bị Viêm Hạo Thừa dùng ánh mắt ngăn lại, hôm nay anh ta đã có chỗ thuộc về mình, chỉ muốn đợi thời cơ trổ tài, cũng không thể biến khéo thành vụng, lại nói nếu như gia tộc La Nhĩ Đức thành công kết thân với Viêm Dạ Tước thật, đối với anh ta thì càng có trăm hại mà không có một lợi.
Viêm Hạo Thừa không phản đối, những người khác cũng chẳng nói lời nào, ai nấy đều nhìn ra, thủ đoạn bình thường đã không cách nào ép Viêm Dạ Tước hạ vị, tiếp tục dây dưa chỉ tự rước lấy nhục mà thôi.
Có điều biểu hiện của Viêm Lệnh Thiên có chút kỳ quái, dáng vẻ xem ra đúng là tức giận tới cực điểm, nhưng không có bất kỳ ý ngăn cản, mà người trong cuộc là Angela, thần sắc vẫn bình tĩnh nhìn về phía bóng lưng Viêm Dạ Tước rời đi, cho đến khi Viêm Dạ Tước rời đảo Viêm Long, cũng không có bất luận kẻ nào đuổi theo.
Trở lại ca nô, xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh, trừ ngọn đèn dầu trên đảo nhỏ nơi xa ra thì khắp nơi đều tối đen như mực, may mà có gió biển thổi qua, mặc dù mang theo vị mặn nhàn nhạt, cũng làm cho Trình Du Nhiên say tàu cảm thấy tinh thần phấn chấn.
Gò má nhìn về phía mặt không vẻ gì của Viêm Dạ Tước, Trình Du Nhiên hỏi: "Angela thật sự là vị hôn thê của anh?" Rất khó tưởng tượng khuôn mặt như khối băng này trước đó thế nhưng lại đồng ý đính ước với người khác.
"Vậy thì trở về ăn." Viêm Dạ Tước lạnh lùng nói, tuyệt đối không thể cho cô nàng này sắc mặt hòa nhã, nếu không sẽ vô cùng phiền toái.
"Em mới không, em sẽ ăn ở chỗ này, bằng không em sẽ không ăn." Gương mặt Tina quật cường, ngay sau đó thấy Trình Du Nhiên bên kia ngáp dài đột nhiên tiến vào trong mắt, đi tới nói: "Chị Trình, em muốn ăn điểm tâm ở chỗ này có được không?"
Rầm một tiếng, Bôn Lang núp ở phía sau cửa trực tiếp đụng đầu vào trên tường, mới vừa rồi anh ta không phải là xuất hiện ảo giác chứ, Tina thế nhưng thân thiết với chị dâu, chẳng lẽ cô ta không biết chị dâu là tình địch lớn nhất của cô ta à?
"Được." Trình Du Nhiên cười nhạt, cô cũng thật thích tính tình của Tina, thấy cô ta có thể bước ra từ trong bóng ma tối hôm qua, trong lòng cô cũng vui mừng.
Tina cười rạng rỡ, vẫn không quên le lưỡi về phía Viêm Dạ Tước, ngồi xuống bên cạnh Trình Du, sau nói nhẹ nhàng: "Mặc dù tôi không ghét chị, nhưng tôi nhất định sẽ giành anh Tước với chị."
Nghe lời nói tràn đầy tính trẻ con của Tina, Trình Du Nhiên chỉ cười, cô ta và mình vốn không tồn tại tính cạnh tranh nào.
Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, liếc nhìn mặt Trình Du Nhiên không sao cả, không hề nói gì nữa, cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng của mình.
"Lão đại." Phi Ưng mặc trang phục đi vào, thấy Tina và chị dâu đi cùng nhau thì sững sờ, tuy nhiên tỉnh táo lại rất nhanh, mắt nhìn thẳng về phía lão đại.
Viêm Dạ Tước gật đầu một cái, lạnh giọng nói: "Đi phủ Chiang Rai trước." Lần này Viêm Hạo Thừa đột nhiên đề ra cái kế hoạch kia mặc dù có ảnh hưởng không lớn đối với anh, nhưng nhất định phải đến chỗ lão Văn sắp xếp một chút, dù sao hiện tại trong bốn trưởng lão của Viêm bang chỉ có một mình lão Văn là hoàn toàn ủng hộ anh.
"Đi nhanh vậy ư?" Trình Du Nhiên sững sờ, tối qua lúc cô trở lại, bởi vì say tàu nên đi ngủ sớm, cho nên không biết Viêm Dạ Tước sắp xếp.
Viêm Dạ Tước còn chưa lên tiếng, Tina bên cạnh lập tức hưng phấn kêu lên: "Em cũng muốn đi."
Nhíu nhíu mày, Viêm Dạ Tước lạnh lùng mở miệng: "Ăn điểm tâm xong, tự em đi, hoặc là tôi sẽ phái người tiễn em trở về."
"Em không về, em muốn đi cùng." Có Trình Du Nhiên là núi dựa lớn, cô ta không bao giờ sợ anh Tước tức giận nữa, quật cường nói: "Chị Trình, em còn chưa được đi ra ngoài với anh Tước bao giờ, lần này mang em theo có được không?"
Nhìn bộ dáng đáng thương của cô ta, mắt Bôn Lang trợn trắng, đây coi là cái gì, giành lão đại với chị dâu, còn muốn chị dâu nhất định mang cô ta theo, trừ phi đầu chị dâu có vấn đề.
Nhưng ý nghĩ của anh ta mới vừa có hình dạng, lập tức bị lời nói của Trình Du Nhiên làm cho sợ ngây người: "Được, có cô ở trên đường cũng có bạn."
"Chị dâu có phải hay không --" Bôn Lang trợn to hai mắt, chỉ đầu mình thầm nói, đây không phải là dưỡng hổ vi hoạn sao?
Phi Ưng thở dài, trực tiếp lôi kéo bả vai anh ta chạy ra ngoài, tránh cho mất mặt xấu hổ hơn, người anh em này tài nghệ chơi súng xuất thần nhập hóa, súng đạn thuốc nổ tinh vi anh ta cũng có thể nghiên cứu ra, nhưng riêng gặp phải phụ nữ thì chậm lụt, sau này vẫn nên trông coi, tránh cho có một ngày anh ta ngã quỵ trong tay phụ nữ.
"Nó đi?" Trên đảo Viêm Long, giọng nói uy nghiêm của Viêm Lệnh Thiên vang lên.
"Đúng vậy lão gia." Mặt Viêm Trung cung kính, nói: "Sáng sớm Tước thiếu gia đã đi, cùng đi còn có thiên kim nhà họ Cố."
Sao bọn chúng đi cùng một nơi rồi hả? Khóe miệng Viêm Lệnh Thiên cong cong, hình như đã nghĩ tới điều gì, phất tay một cái nói: "Ông lui xuống trước đi, dặn mấy người kia trông co