Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342845
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2845 lượt.
ểm cuối. Rặng mây bao phủ không gian, trong phạm vi toàn bộ biến thành tối tăm, tia chớp không ngừng đùng đoàng bốn phía, giống như đến ngày tận thế.
Trên thế giới hàng năm cũng có nói vài chục lần về gió lốc lớn, ở Thái Bình Dương cũng không hiếm thấy, đặc biệt là khu vực gần xích đạo, nhưng gió lốc lớn lần này, trước khi xuất hiện không có một chút dấu hiệu nào, khẳng định có vấn đề, hoặc là dụng cụ có vấn đề, hoặc là hiện tại mới vừa nổi lên thì bọn họ đã đụng phải, nhưng hiển nhiên, tỷ lệ người gặp trước không lớn.
"Tốc độ gió bao nhiêu?" Viêm Dạ Tước trầm giọng hướng An Nhẫn ra lệnh, Phi Ưng không cần anh nói gì, tự động tìm kiếm phương hướng thích hợp lao ra.
"Tôi ghét loại cảm giác này." Tina ở một bên nói lầm bầm, bình thường phía trên cô ta có ba người anh đối với cô ta cơ hồ là hứng như hứng hoa, lúc nào thì gặp qua tình huống thế này.
"Tôi đồng ý." Trình Du Nhiên gật đầu nói, mặc dù cô cũng không say máy bay, nhưng phạm vi động tác lớn như thế khiến cô không chịu nổi, sắc mặt không dễ nhìn.
Nhìn điểm đen xuất hiện trên màn ảnh, An Nhẫn vội nhắc nhở: "Phi Ưng, bên trong gió lốc có kim khí, có thể bị cuốn vào máy bay hoặc bánh xe."
"Biết." Phi Ưng trả lời, bắt đầu kéo máy bay chậm rãi lên cao, lúc này anh ta cũng không dám đột nhiên ngẩng đầu, nếu không nhất định sẽ bị gió lốc xoay tròn ném đi.
"Đáng chết, sao lúc này phạm vi gió lốc lớn như vậy." Bôn Lang nhỏ giọng mắng, ảnh hướng đến máy bay, anh ta cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, nhưng mà anh ta nói quả thật không sai, bình thường hiện tại cũng đã xuyên qua gió lốc rồi, nhưng bây giờ bọn họ vẫn trôi dạt ở bên trong, hơn nữa nhìn tình hình căn bản không có ý xông ra.
"Cẩn thận." An Nhẫn quát to một tiếng, nhưng mà anh ta kêu hình như có chút dư thừa, khi anh ta kêu ra tiếng, đồng thời cánh máy bay bên trái hướng lên, cánh máy phía bên phải bay xuống dưới, trong nháy mắt tạo thành một góc vuông90 độ so với mặt biển, ngay sau đó một tiếng va chạm kịch liệt đụng vào máy bay vang lên trên bầu trời, mặc dù chỉ lướt qua bên cạnh, nhưng cũng tạo thành chấn động không nhỏ cho máy bay.
"Kỹ thuật tốt." An Nhẫn gật đầu tán dương, chỉ là cách đó không xa, Bôn Lang cũng đang bĩu môi phía sau anh ta, nếu như ngay cả vật như vậy cũng không tránh thoát, anh ta có thể đổi tên rồi.
Đúng lúc này, khó khăn lớn hơn xuất hiện, hai rặng mây một trái một phải đánh gọng kìm về phía máy bay, di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn, Phi Ưng hừ lạnh, trong giây lát chuyển tốc độ đến tối đa, anh ta muốn trực tiếp xuyên qua từ giữa trước lúc rặng mây hội tụ.
Chỉ là, hai rặng mây xuất hiện đột nhiên quấy nhiễu An Nhẫn thao tác ra đa, hai người ai cũng không có phát hiện, phía sau có rặng mây, nửa đoạn văng ra từ trong gió lớn đập tới phía bánh xe.
"Không được!" Phi Ưng hiếm khi kêu khẽ một tiếng, chân mày sắp xoắn lại một chỗ, trước mắt nếu như đập tới bánh xe, tuyệt đối có thể khiến máy bay vỡ nát.
Lúc này anh ta cũng không đoái hoài suy nghĩ xem tại sao trên ra đa không có biểu hiện, dùng sức điều khiến cần điều khiển đến đáy, bị kéo, đầu máy bay đột nhiên ép xuống, kéo theo cả máy bay chui xuống phía dưới.
Một tiếng ầm vang, nửa bánh xe trực tiếp nện ở đuôi máy bay, lực va chạm mạnh mẽ trực tiếp chặt đứt đuôi máy bay, cùng lúc đó, lực hút khổng lồ truyền tới từ phía sau.
Trình Du Nhiên vừa rồi còn dặn dò Tiểu Nặc cho nên chưa cài dây nịt an toàn lại, hiện tại đột nhiên bị lực hút này, thân bất do kỷ phóng tới hướng đuôi máy bay.
"Nắm lấy tôi!" Tina bên cạnh hét lớn một tiếng, một tay vươn ra kéo Trình Du Nhiên vừa rời chỗ ngồi, lực kéo xé mãnh liệt nhất thời khiến hai người đồng thời rên lên, đau đớn kịch liệt truyền đến từ trên cánh tay.
Biến cố đột nhiên xuất hiện nhất thời khiến mọi người cả kinh thất sắc, Tiểu Nặc mang theo tiếng khóc nức nở hô to mẹ, đưa tay nhỏ bé ra muốn kéo Trình Du Nhiên.
"Đừng động." Trình Du Nhiên vội lớn tiếng quát lên, cậu nhóc chân tay nhỏ bé nếu bị mình kéo tuyệt đối sẽ xong đời, hơn nữa ngộ nhỡ tháo dây nịt an toàn ra, đảo mắt đã bị gió lốc nuốt mất, trên tay trái truyền tới đau đớn khổng lồ khiến cô hận không thể trực tiếp buông tay, tay phải liều mạng hướng lên nắm lấy, từng giọt mồ hôi hột mới vừa xuất hiện ở trên trán trực tiếp bị gió mất tăm.
Tiểu Nặc cũng biết làm vậy cũng vô dụng, chỉ liều mạng gọi mẹ, quả đấm nắm hết sức chặt.
"Chị dâu." Bôn Lang và Đan Hùng đồng thời kêu khẽ một tiếng, nhưng mà hiện tại bọn anh cũng chỉ có thể lo lắng suông, sức gió khổng lồ trực tiếp kéo thẳng tóc bọn họ, chỉ cần tháo mở dây nịt an toàn, chẳng những người cũng không đến được, ngay cả cửa cũng không mở nổi.
"Cầm dây trói cho tôi." Sắc mặt Viêm Dạ Tước khó coi quát, ngay cả bọn Bôn Lang cũng chưa từng thấy anh kích động như thế.
Cảm thụ hơi sức trên tay càng ngày càng nhỏ, Tina lo lắng hô lớn: "Nắm chặt tôi... trên tay tôi sắp mất đi tri giác."
Trình Du Nhiên cười khổ một tiếng, ngược lại cô rất muốn trở tay nắm lấy, chẳng qua là cánh tay cô còn thảm hơn so với Tina, cô là bác sỹ, hiển nhiên càn