Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2805 lượt.
ng không ngốc, bàn tay này tạm ghi ở trong lòng, về sau cô ta nhất định trả lại gấp mười lần, chờ Trình Du Nhiên đi, cô ta mới che gương mặt nóng hừng hực hỏi.
"Chừng nào thì em mới có thể lớn lên!" Thấy em gái vẫn mạo hiểm, Vạn Tuyết Cầm thở dài, chỉ là chuyện quá khẩn cấp, bà ta cũng không có thời gian giáo dục em gái, nhỏ giọng nói: "Bây giờ em lập tức đi tìm Lãnh Triệt, bảo cậu ta đưa em đi Châu Âu, lần này vô luận như thế nào em đều phải làm theo những gì chị nói."
Vũ khí của phụ nữ
Nhìn mặt oán độc của em gái, Vạn Tuyết Cầm lắc đầu một cái, tại sao cùng là một mẹ sinh ra, em gái cô lại luôn lỗ mãng thế này, nếu như chuyện trước kia bà ta giao làm thay thành công, hiện tại cũng không cần phải nhìn sắc mặt người ta.
Vạn Tuyết Cầm là động não, ngay từ trước lúc Trình Du Nhiên trở về Newyork, bà ta đã suy tính sẽ có một ngày chuyện sẽ bại lộ, cho nên mới không chỉ một lần dặn dò em gái, nhất định phải lấy được tim Lãnh Triệt, chỉ cần có thể thiết lập quan hệ với nhà họ Lãnh, họ có thể không cố kỵ chút nào thừa kế nhà họ Mộ, đáng tiếc bà ta quên mất bản tính của em gái, không chỉ có cậy mạnh tùy hứng mà trong mắt không có người khác, cho tới bây giờ nói chuyện đều không suy nghĩ, phụ nữ như vậy sao có thể vừa mắt thiếu gia nhà họ Lãnh?
Vạn Tuyết Cầm thở dài, tiện tay lấy ra một chai rượu thuốc từ trong hòm thuốc bên cạnh, cẩn thận bôi trát khắp nơi trên mặt em gái, nhẹ giọng mà hỏi: "Còn đau không?"
"Đau." Vạn Nhã Cầm toét miệng, có chị bảo vệ, từ nhỏ đến lớn cô ta đâu chịu nổi khi dễ, kể từ lúc Trình Du Nhiên trở lại đều lần lượt ra tay, hơn nữa mỗi lần đều nặng hơn trước, bên ngoài là tiện nhân trộm đàn ông, thế nhưng để cho cô ta bị khuất nhục lớn như vậy, cô ta nuốt không trôi cục tức này.
Vạn Tuyết Cầm độc ác nói: "Đau là được rồi, tránh cho em cả ngày không biết nặng nhẹ."
"Không thể nào." Vạn Nhã Cầm giống như bị một cây gậy đập vào trên đầu, lớn tiếng kêu lên: "Lãnh Triệt thích em đấy, nếu không anh ấy sẽ không mua nhiều quà tặng cho em." Ngoài miệng nói xong, trong lòng đã sớm rối loạn.
"Lãnh Triệt là tên hoa hoa công tử, phụ nữ biết cậu ta ai mà không được quà tặng?" Vạn Tuyết Cầm đã quyết định khiến em mình tỉnh ngộ, hừ lạnh một tiếng nói: "Cậu ta thích em ư, điêu ngoa tùy hứng, trong mắt không có người khác, trừ bộ dạng xinh đẹp, tự em nói xem mình có điểm nào mạnh hơn so với người khác?"
"Chị, chị không sao chứ, em là em ruột của chị, sao chị có thể nói em như vậy?" Sắc mặt Vạn Nhã Cầm khó coi nhìn chị gái, nếu như là người khác nói như vậy, cô ta đã sớm bộc phát.
"Hiện tại nói cho em biết, dù sao cũng hơn là đợi đến khi em bị người ta bán còn giúp người ta kiếm tiền." Vạn Tuyết Cầm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Nhã Cầm, chừng nào thì em mới có thể thấy rõ mình?"
Nói xong, Vạn Tuyết Cầm thở dài nặng nề, cũng lạ, trước kia chính bà ta quá mức cưng chiều em gái, cho dù sự việc rối ren thì bà ta cũng có thể đi thu thập tàn cuộc.
"Nhưng. . . . . . Nhưng em nên làm thế nào?" Một lát sau, Vạn Nhã Cầm mới ngẩng đầu lên nhìn về phía chị, hình như là cũng ý thức được thiếu sót trong tính cách của mình, trên sắc mặt trắng bệch viết đầy mê mang.
Biết đổi là tốt rồi, cuối cùng trong lòng Vạn Tuyết Cầm coi như là thở phào một cái, mình chưa bao giờ nói những lời nặng lời với em gái, thật sự sợ cô ta sẽ trực tiếp tức giận chạy đi, như vậy chẳng những không có tác dụng còn khiến bà ta loạn càng thêm loạn, bây giờ nhìn lại, bà ta cũng hy vọng cô ta sẽ mạnh hơn so với người khác.
"Phụ nữ, vũ khí lớn nhất chính là mình." Nhìn dòng người hối hả ngoài cửa sổ, Vạn Tuyết Cầm nhẹ giọng nói: "Đàn ông đều là đồ đê tiện, chỉ cần mình để cho hắn cảm thấy mình nợ hắn, có cảm giác áy náy, cho dù mình phạm phải tội lớn hơn nữa cũng không cần tù túng."
"Giống như là Trình Du Nhiên?" Vạn Nhã Cầm cái hiểu cái không hỏi.
Xem ra em gái này của cô coi Trình Du Nhiên thành kẻ địch lớn nhất rồi, như vậy cũng tốt, về sau cũng có mục tiêu phấn đấu, Vạn Tuyết Cầm gật đầu nói: "Cũng gần như là thế, đối với gã đàn ông không có tác dụng với mình, em đều cho dáng vẻ cao cao tại thượng, như vậy mới có thể làm cho lòng hư vinh của người đàn ông em muốn chinh phục được thỏa mãn, hắn thỏa mãn, em muốn làm gì đều được."
Giờ phút này trong lòng Vạn Nhã Cầm rung động tột đỉnh, dù sao cô ta cũng không nghĩ ra, chính cô ta thấy người chị bình thường xem ra đoan trang thục nhã lại sẽ nói ra lời như vậy, trừng mắt nhìn, không biết nói gì.
"Trong lúc nhất thời không tiếp thụ nổi cũng rất bình thường, quá nhiều phụ nữ không lợi dụng được vũ khí của mình, nếu không thế giới này nào sẽ là thiên hạ của đàn ông?" Vạn Tuyết Cầm cười ngạo nghễ, đáng tiếc thời gian không chờ ai cả, nếu như có thể cho bà ta thêm thời gian, bà ta tuyệt đối có thể thành lập vương quốc thuộc về mình.
Mất mác trong mắt lóe rồi mất, Vạn Tuyết Cầm tiếp tục nói: "Hiện tại không làm được không cần gấp gáp, hãy nhớ, về sau gặp chuyện thì suy nghĩ là được."
Nói