Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2799 lượt.

lái dời một bên, nhanh chóng chạy ngược hướng về nhà.
Anh ta cũng không ngu, nếu đối phương mai phục ở chỗ này, khẳng định biết đường về nhà của bọn họ, vì phòng ngừa xuất hiện ngoài ý muốn, vẫn nên đi đường vòng trở về.
"Đuổi theo!" Sắc mặt lão đại có chút khó coi, trước đó anh ta vỗ ngực nói không thành vấn đề, không thể nghĩ đến xuất hiện sai lầm, hiện tại chỉ có thể liều mạng đuổi theo, mau sớm giải quyết hết.
"Thiếu gia, chịu đựng, lập tức sẽ đến nhà." Mặc kệ Mộ Quân Nhiên có thể nghe thấy hay không, A Hoa lớn tiếng hô, mồ hôi trên trán từng giọt từng giọt rơi vào trên tay lái, thân là tài xế kiêm vệ sỹ của thiếu gia, xảy ra chuyện như vậy, anh ta chỉ có thể mong mỏi lấy công chuộc tội.
Pằng pằng--
Tiếng súng liên tục vang lên ở phía sau, đạn gào thét lao về phía xe hơi, chỉ là xe để thiếu gia nhà họ Mộ ngồi, năng lực chống đạn đương nhiên không kém, đầu đạn ghim ở sau cửa xe, nhưng không có tổn hại đến thủy tinh chút nào.
"Đáng chết!" Lão đại mắng một tiếng, đem mục tiêu đặt ở trên lốp xe, mặc dù khó khăn càng lớn hơn rất nhiều so với cửa sổ xe, nhưng anh ta cũng không tin bánh xe cũng có năng lực chống đạn mạnh như vậy.
Chiếc xe qua đường thấy hai chiếc xe giống như trâu điên, vốn còn muốn mắng đôi câu, nhưng nghe được tiếng súng pằng pằng lập tức đem cổ rụt trở về, dừng xe dừng xe, đường vòng đường vòng, mặc dù nước Mĩ không hạn chế súng, nhưng trắng trợn nổ súng ở trên đường cũng ít khi thấy.
Sau khi lão đại liên tục đổi mấy băng đạn, đạn rốt cuộc bắn vào trên lốp xe, vừa bắt đầu còn có thể gắng gượng qua hai phát, liên tục mấy lần nổ súng, bánh xe rốt cuộc không thể chịu đựng được, phịch một tiếng nổ tung.
A Hoa là một tài xế tốt, nhưng so với Trình Du Nhiên lại kém hơn rất nhiều, một bánh xe bị nổ, xe nhanh chóng lệch hướng về phía bên cạnh, nếu như không phải là anh ta dùng sức đè ép tay lái, sợ rằng xe đã bị lật ngược.
A Hoa nhìn, hiện tại anh ta đang ở cây cầu lớn, hàng rào bên cạnh cách anh ta chỉ có vài mét, chỉ cần nhảy từ trên cầu xuống sông, anh ta có cơ hội mang thiếu gia chạy trốn.
Không chút nghĩ ngợi, đem thiếu gia bảo hộ ở ngực, một cước đá văng cửa xe liền chạy hướng hàng rào.
"Muốn chạy? Không dễ dàng như vậy." Lão đại cười lạnh một tiếng, nói với người đàn ông lực lưỡng da đen bên cạnh: "Bắn." Đồng thời trên tay cũng không dừng lại, đạn liên tiếp bay ra ngoài.
Phịch một tiếng, vào lúc một cái tay A Hoa đã sờ tới hàng rào, một bóng đen hung hăng đụng vào trên người anh ta, lực lượng khổng lồ trong nháy mắt đụng gảy chân trái của anh ta, đồng thời nửa người bên trái tê dại, thân thể cũng bị hung hăng vứt ra ngoài.
"Thiếu gia, tôi chỉ có thể làm đến vậy." A Hoa hét lớn một tiếng, dồn hết hơi sức toàn thân ném Mộ Quân Nhiên ra ngoài --



Không rõ tung tích


Ám sát Mộ Quân Nhiên, Viêm Kinh Vũ cũng không có chuẩn bị xuất lượng người lớn, một mặt sợ đám người Viêm Dạ Tước và Viêm Hạo Thừa chú ý ngược lại bại lộ mục đích của anh ta, mặt khác đối phó với một thằng nhóc không chút phòng bị, phái hai người đi cũng đã hơi nhiều. Chỉ là anh ta tuyệt đối không ngờ, chính là sơ sót của anh ta, mới xuất hiện ngoài ý muốn không đáng.
Mộ Viễn Chi đã chết, trừ lưu lại một di sản đáng kể ra, còn giữ lại một tài xế trung thành đối với nhà họ Mộ, một thuộc hạ có thể dùng sinh mạng để bảo vệ Mộ Quân Nhiên.
Ném xuống, thiếu gia có 99% cơ hội sẽ chết đi, nhưng nếu như không ném, căn bản là thập tử vô sinh! Lúc mấu chốt, A Hoa không chút nghĩ ngợi, sử dụng hết hơi sức toàn thân ném thiếu gia xuống, mục tiêu, dĩ nhiên là hàng rào bên ngoài sông.
"Khốn kiếp!" Theo sát phía sau lão đại nổi giận gầm lên một tiếng, không còn kịp mở cửa xe, từ trong cửa xe cực nhanh nổ súng phía Mộ Quân Nhiên, chuyện này cũng làm cho anh ta tức chết, anh ta không biết thiếu gia sẽ trừng phạt anh ta như thế nào, hiện tại coi như không bắt được Mộ Quân Nhiên, cũng quyết không thể để cho cậu ta còn sống.
Đạn quét qua bắp đùi Mộ Quân Nhiên, lần nữa tuôn ra lượng máu lớn, ngay sau đó lướt ngang biến mất, thân thể lướt qua hàng rào, nhanh chóng rơi xuống dưới.
Nhìn dáng vẻ thiếu gia, trong lòng tên thuộc hạ kia cũng đánh trống, nhưng mà loại chuyện này không thể không báo, chỉ cúi đầu nói: "Mới vừa rồi truyền đến tin tức, mặc dù Mộ Quân Nhiên bị thương nặng, được tài xế của hắn liều chết ném vào trong sông, sống chết không rõ, bây giờ Cory đang phái người vớt."
"Cậu nói cái gì?" Viêm Kinh Vũ đứng lên từ trên ghế salon, trong đôi mắt mang theo sát ý nghiêm nghị: "Một thằng nhóc mười một mười hai tuổi, dưới tình huống không chút phòng bị, lại vẫn để cho nó cho trốn, tôi nói không sai chứ?"
Bị anh ta tràn đầy sát ý nhìn chăm chú, thuộc hạ làm sao dám nói chuyện, trong lòng mắng tổ tông mười tám đời nhà Cory, tên khốn kiếp này phạm lỗi thế nhưng để anh ta đi đến đối mặt với lửa giận của thiếu gia.
"Nói lại chuyện đã trải qua." Nghĩ đến mình không phải người tùy thời sai người sử dụng vũ khí động thủ, Viêm Kinh Vũ thở b