Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2812 lượt.

là mấy hạng mục chỉ tiêu y học thường gặp khi kiểm tra đo lường, tùy ý mở ra, tài liệu cô xem rất rõ ràng, chỉ là không biết ý của chú Lâm.
"Con nên nhìn ra được, đây là một phần giám định báo cáo DNA." Giọng bác sỹ Lâm trầm thấp truyền đến, cặp mắt đục ngầu tản mát ra ánh sáng làm cho người ta sợ hãi, từng chữ từng chữ nói: "Mộ Viễn Chi và Mộ Quân Nhiên."
Làm sao có thể? Trình Du Nhiên bỗng nhiên ngẩng đầu, mang theo giọng không cho phản bác hỏi: "Chú chắc chắn chứ?"
Câu hỏi này đối với một trưởng bối mà nói vô cùng không khách khí, nhưng bác sỹ Lâm cũng không có tức giận, mà cực kỳ khẳng định nói: "Thiên chân vạn xác." Ngay sau đó đem chuyện lúc trước nói một lần.
Nắm lấy một ly rượu trên bàn, cũng không quan tâm có phải là nhãn hiệu mình thích hay không liền trực tiếp rót vào trong miệng, chuyện này thật sự làm cho người ta kinh hãi, Mộ Quân Nhiên ở nhà họ Mộ ngây người hơn mười năm, thế nhưng không phải con trai ruột của ba, Vạn Tuyết Cầm đùa bỡn tất cả mọi người.
Đường đường là gia đình Đông y, thậm chí ngay cả con trai cũng nhận lầm, cái này quả thực là một châm chọc lớn.
Hơn nữa nếu chuyện này quả thật như những gì chú ấy nói, mẹ mình chết cũng không phải là không có liên quan đến bà ta?
Nghĩ tới đây, sắc mặt Trình Du Nhiên trở nên càng ngày càng khó coi, báo cáo giám định bị cô vo thành một cục, trong đầu không ngừng thoáng qua hình ảnh đêm mẹ nhảy lầu, ánh mắt trống rỗng của mẹ!
Vốn còn muốn tạm thời không động đến bệnh viện nhà họ Mộ, xem ra hiện tại động đã trễ rồi!
Dù sao đi theo Viêm Dạ Tước một thời gian ngắn, Trình Du Nhiên rất nhanh khống chế được cảm xúc chuẩn bị bùng nổ, trong giọng nói tự nhiên mang theo uy nghiêm: "Chuyện này còn có ai biết?"
Tán thưởng nhìn Trình Du Nhiên một cái, bác sỹ Lâm nhỏ giọng nói ra: "Lúc mới ra kết quả kiểm tra đo lường, hình như có người xuất hiện ở cửa, chỉ là chờ chú đuổi theo ra thì người nọ đã không thấy, cho nên chú mới --"
Pằng --
Bác sỹ Lâm còn chưa nói dứt lời, âm thanh viên đạn thoát khỏi nòng súng vang lên từ ngoài cửa sổ, một viên đạn phá vỡ cửa sổ thủy tinh bắn thẳng vào ngực ông ta, máu trong nháy mắt nhuộm đồng phục màu trắng thành đỏ ngầu.
Đáng chết, Trình Du Nhiên thầm mắng một tiếng, không nghĩ tới nhanh như vậy đã có người tới giết người diệt khẩu, xem ra Vạn Tuyết Cầm cũng tìm được núi dựa tốt, vội dìu bác sỹ Lâm muốn đi đi ra ngoài, mặc dù bên ngoài càng thêm nguy hiểm, nhưng chỉ cần lên xe vẫn có cơ hội chạy trốn, ở bên trong tuyệt đối để người ta bắt rùa trong hũ.
"Cầm đồ trên bàn!" Bác sỹ Lâm cật lực kêu một tiếng, sắc mặt vốn già nua biến thành trắng bệch.
"Khốn kiếp, mới vừa rồi là phế vật nào nổ súng?" Bên ngoài khách sạn, trong khắp ngõ ngách cách đó không xa, một người đàn ông lực lưỡng da đen hướng về phía trong bộ đàm quát, thiếu gia lệnh bắt sống, không ngờ chính mình còn chưa có ra lệnh, đã có người muốn cướp công lao.
Núp tất cả người đàn ông lực lưỡng ở các góc đều không hiểu ra sao, bọn họ cũng không biết chuyện gì xảy ra, mới vừa rồi còn cho là lão đại tạm thời đổi chủ ý, lúc này trong bộ đàm đột nhiên truyền ra một giọng nói: "Lão đại, vừa nãy không phải anh em chúng em nổ súng, hình như có người đang có ý đồ với bọn họ."
Người đàn ông lực lưỡng da đen vừa nghe thì nhất thời căng thẳng trong lòng, hai người này khá quan trọng đối với thiếu gia, đặc biệt là cô gái đó, lỡ như chuyện làm hư hại mình cũng thiếu chút nữa xong đời, cắn răng, cũng không quan tâm chung quanh đến cùng có bao nhiêu kẻ địch, lớn tiếng kêu lên: "Xông lên, trước tiên bắt cô gái đó tới."
Cùng lúc đó, Trình Du Nhiên đã nhanh chóng đỡ bác sỹ Lâm đi tới trước xe, coi như đỡ người tốc độ cô đi bộ cũng thật nhanh, chỉ là không ngờ sau khi đi ra thế nhưng không có ai nổ súng.
Tình thế không để cô nghĩ nhiều như vậy, mở cửa xe, đem bác sỹ Lâm đặt vào vị trí kế bên tài xế, sau đó lập tức nhảy lên xe, đạp cần ga, xe giống như mũi tên nhanh chóng chạy đi hướng xa.
"Đuổi theo!" Người đàn ông lực lưỡng da đen không ngờ hai người chạy ra ngoài nhanh như vậy, chỉ là thấy người bị thương hình như là người áo trắng, trong lòng yên tâm hơn rất nhiều, hiện tại chỉ cần bắt được cô gái đó là hoàn thành nhiệm vụ.
Một tay Trình Du Nhiên đặt lên trên tay lái, một tay khác đẩy bác sỹ Lâm kêu lên: "Chú Lâm, chú làm sao vậy?"
Nghe được tiếng kêu, bác sỹ Lâm cố sức mở mắt, nói đứt quãng: "Hồ sơ. . . . . . Túi hồ sơ?"
"Ở chỗ này." Trình Du Nhiên mang túi hồ sơ đưa tới, trong lòng có chút hối hận, nếu như lúc đi đồng ý để người của Lâm đi theo, nói không chừng chú Lâm cũng sẽ không trúng đạn.
"Ở đây là tốt rồi." Bác sỹ Lâm cười cười, trong đôi mắt lóe ra ánh sáng buông lỏng: "Nhiều năm như vậy, chú rốt cuộc làm được, hiện tại chết cũng đáng giá."
"Chú Lâm đừng nói như vậy, con lập tức tìm chỗ an toàn chữa trị cho chú." Trình Du Nhiên đem chân ga tối đa, điên cuồng lao ở trên đường.
"Con cũng là bác sỹ, đối với sinh tử sớm nên nhìn thấu." Bác sỹ Lâm giống như giải thoát, cười cười: "Còn dư lại. . . . . .