Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2738 lượt.

m Dạ Tước tiện tay kéo Trình Du Nhiên, xoải bước rút lui hướng rừng cây, lần này anh làm hoàn toàn khác so với trước kia, anh không có đón lấy nguy hiểm mà lên và quên an nguy của mình, cuối cùng anh lựa chọn rút lui.
Mưa bom bão đạn, vô số tiếng nổ mạnh vang lên, trùng kích cực lớn, tốc độ bọn họ rút lui rất nhanh, giống như là Viêm Dạ Tước đã sớm có chuẩn bị, Đan Hùng mang theo đoàn xe tới tiếp ứng, Viêm Dạ Tước lôi kéo Trình Du Nhiên tiến vào trong xe, đoàn xe xuyên qua đường núi ngoằn ngoèo rút lui.
Kẻ địch đang muốn đuổi theo tới, lúc này chợt bị người dẫn đầu gọi lại, "Không đuổi theo."
Người đàn ông đi tới, khuôn mặt anh tuấn cương nghị dần dần hiện lên rõ ràng ở trong hỗn độn, người đàn ông này chính là Tần Tử Duệ, một thân quần áo màu đen, nhìn phương hướng đoàn xe biến mất.
"Tại sao không đuổi theo, lần này chúng ta hợp tác nói rõ là phải giết chết Viêm Dạ Tước!" Bả vai Diehl bị thương đi tới, mặt tức giận mà hỏi.
Tần Tử Duệ chậm rãi xoay người, mắt lạnh nhìn Diehl, "Tôi làm việc không cần bất luận kẻ nào đến nhắc nhở, bây giờ ông vẫn nên lo lắng cho chính mình đi!"
Nói xong, anh ta liền mang theo thuộc hạ rời đi, sắc mặt Diehl xanh mét, lần này không tiêu diệt gọn Viêm Dạ Tước, cuộc sống sau này của ông ta sẽ không dễ chịu, chỉ là, ông ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua như thế, còn cô gái lừa gạt ông ta, ông ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho!
Đoàn xe Viêm Dạ Tước đi về nhà cổ, Trình Du Nhiên hình như là mệt muốn chết rồi, ngồi ở trong xe liền ngủ mất, đầu lắc lư, cả thân thể đổ xuống ngủ, đầu tìm được một vị trí thoải mái, cọ xát, tiếp tục ngủ.
Vị trí thoải mái cho đầu cô chính là chân Viêm Dạ Tước, anh nhìn bộ dáng của cô, mày cau lại, đưa tay mơn trớn sợi tóc xốc xếch của cô cài ra sau tai, khuôn mặt ngủ say này thế nhưng lại có một loại cảm giác quen thuộc.
Phi Ưng và Bôn Lang ở bên cạnh nhìn, cũng không dám cất tiếng, chỉ liếc mắt nhìn nhau.
Lúc này, đoàn xe đã lái vào tòa nhà cổ, Phi Ưng nhanh chóng xuống xe mở cửa, "Lão đại, tay của anh có thương tích, để tôi đưa Trình tiểu thư trở về phòng nhé."
"Không cần! Các cậu tới thư phòng trước chờ tôi." Viêm Dạ Tước trầm giọng nói, nhanh chóng ôm ngang người Trình Du Nhiên, sải bước đi vào nhà cổ, bọn Phi Ưng không thể làm gì khác hơn là nghe lời lão đại, đi thư phòng trước, vừa đúng đụng phải Tiểu Nặc từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy bọn họ trở lại, lập tức tiến lên hỏi: "Mẹ cháu đâu?"
"Cậu nhóc, bây giờ cháu tốt nhất không nên đi quấy rầy mẹ cháu." Bôn Lang khom người nói vẻ thần bí với cu cậu.
"Tại sao?" Tiểu Nặc mở to mắt, giống như những lời này đưa tới hứng thú cho cu cậu.
Bôn Lang chỉ cười cười, không trả lời rồi rời đi, Tiểu Nặc đứng tại chỗ, lạnh lùng khẽ hừ, "Không nói cho cháu thì chính cháu tự đi xem là được rồi, Lợi Ân, mày nói phải không."
Ngao ~ Lợi Ân đứng ở bên cạnh cu cậu, khẽ kêu một tiếng, giống như là đang trả lời cu cậu.
Đừng đụng mẹ cháu



Nỗi đau của Lâm


Vào đêm Trình Du Nhiên ngủ, Newyork xảy ra chuyện rung chuyển rất lớn.
Viêm Dạ Tước điều khiển phần lớn quân đội suốt đêm, tiến hành hành động càn quét tiêu diệt đối với khu vực thế lực có liên quan đến Diehl, tàn nhẫn muốn nhổ tận gốc thế lực hắc đạo của gia tộc Diehl, cuối cùng, khiến cho gia tộc Diehl vì tồn vong và danh dự của gia tộc, liên hiệp cùng nhau trục xuất Diehl.
Nhưng dưới sự giúp đỡ của Lục Tường, Diehl chạy trốn, song thế lực của ông ta ở Newyork đã kết thúc vào tối nay, hơn nữa bị Viêm Lãnh, Hoắc Bối Nhĩ, người của ba gia tộc lớn đuổi giết.
Đây chính là giá cao khi động thổ trên đầu thái tuế*.
* Nghĩa là xúc phạm người có quyền thế.
Trình Du Nhiên liếc con trai, nói: "Con ăn kem đi."
Dù sao đối với cô mà nói, bị chửi cũng không thiếu mấy miếng thịt, cô mới không so đo, tóm lại, hiện tại cô tự do là tốt rồi, ăn sáng xong, bọn họ sắp đặt máy tính bảng ở trong phòng, hơn nữa cài đặt giọng nói trả lời, cho nên, thời điểm có người gõ cửa, sẽ tự động trả lời.
Lúc này mới có thời gian để bọn họ chạy đi.
Nghĩ tới đây, khóe miệng cô nâng lên một tia hả hê, đạp chân ga, xe rất nhanh đi đến đường lớn số năm.
Tiểu Nặc ăn một miếng kem, lại hỏi: "Mẹ, chúng ta đi nơi nào đây?"
"Đi gặp dì Lâm của con, cô ấy gọi điện thoại cho mẹ, có một số việc, sau đó chúng ta lại về nhà." Trình Du Nhiên đem hành trình nói cho con trai, sau khi Tiểu Nặc nghe, dựa vào thành ghế nói: "Mẹ, không biết con dì Lâm thế nào nhỉ."
Đúng vậy, nghĩ tới lần trước đỡ đẻ giúp cô ấy ở Hongkong, đứa bé kia sinh thiếu tháng, cũng không biết hiện tại có khỏe không, còn nữa, không biết chồng cô ấy xảy ra chuyện gì.
Nghĩ tới đây, xe dừng ở bên ngoài khách sạn Hoàng Đình, Trình Du Nhiên mang theo Tiểu Nặc đi tới phòng ăn cao cấp.
Khách sạn này là một trong sản nghiệp nhà Hoắc Bối Nhĩ, phòng ăn ở tầng giữa khách sạn, phòng ăn xa hoa kiểu phương Tây, lúc này, nhân viên phục vụ nhìn thấy mẹ con bọn họ thì cung kính dẫ họ đi tới phòng ăn gần cửa sổ, vị trí yên tĩnh nhất.