Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2746 lượt.
r>Lâm đến từ sớm, vừa quay mặt sang nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì, hai vệ sỹ da đen thủy chung đứng sau lưng, lạnh như tiền.
"Phu nhân, khách của ngài đã đến." Nhân viên phục vụ cung kính nói.
Lâm nhanh chóng quay đầu, mang theo nụ cười nói: "Cậu rốt cuộc đã tới, mau ngồi đi."
Trình Du Nhiên mang theo con trai ngồi xuống, hỏi: "Đứa trẻ thế nào?"
"Đứa trẻ rất khỏe mạnh, chuyện này thật phải cám ơn cậu." Lâm cười cười, trên mặt không có âm lãnh như ngày ở hội nghị gia tộc, bởi vì, cô ấy đối mặt với bạn thân, "Thật ra thì, lần này tôi tìm cậu là muốn cậu giải phẫu cho chồng tôi."
"Anh ta xảy ra chuyện gì?" Trình Du Nhiên hỏi, Tiểu Nặc cũng không ngẩng đầu lên mà ở một bên chơi trò chơi.
"Não bộ trúng đạn, vị trí quá nguy hiểm, tìm rất nhiều bác sỹ cũng không dám tiến hành giải phẫu, nhưng nếu không lấy ra, cả đời anh ấy cũng chỉ có thể nằm ở trên giường." Lâm cười khổ, tiếp tục nói: "Hiện tại anh ấy gặp chuyện không may, trọng trách cả nhà liền rơi vào trên vai tôi, kỳ thực cậu cũng biết, những chuyện này tôi không làm được, nhưng nhất định phải làm những việc này thay chồng, hóa ra cậu chính là Vua Y chợ đen trong truyền thuyết, chỉ có cậu có thể giúp tôi."
Nghe Lâm nói, giờ mới hiểu được nguyên nhân cô ấy xuất hiện ở nơi đó, bởi vì chồng xảy ra chuyện, cô ấy phải chống đỡ cả gia tộc, thời điểm đó cô chưa từng gặp cô ấy, chỉ là, nếu một cô gái muốn giữ được người mình yêu cùng đứa bé, cái gì cũng có thể làm.
Lâm nhìn chung quanh, nhìn Trình Du Nhiên nói: "Bệnh tình chồng tôi cũng không thể nói cho ai, bởi vì, nói ra, nhà Hoắc Bối Nhĩ nhất định sẽ đại loạn, chỉ sợ ngay cả tôi và đứa bé đều sẽ gặp nguy hiểm, cậu hãy giúp tôi."
"Không cần nói nhiều, cậu đưa bệnh án chồng cậu cho tôi, tôi muốn xem trước mới biết được." Trình Du Nhiên sảng khoái nói, bởi vì, cô có thể hiểu được tâm tình của cô ấy, nếu có người thương tổn tới Tiểu Nặc, cô cũng sẽ có biến hóa cực lớn, hơn nữa để cho mình mạnh mẽ bảo vệ tốt đứa trẻ.
Nghe Trình Du Nhiên nói lời này, lúc này Lâm mới yên tâm, lập tức cầm lấy bệnh án từ thuộc hạ giao cho Trình Du Nhiên, sau đó cười cười, nói: "Cám ơn."
"Hai chữ này vẫn nên nói sau đi."
Lâm gật đầu một cái, ánh mắt rơi vào trên người Tiểu Nặc, hỏi: "Lần trước tôi không có cơ hội hỏi cậu, ba Tiểu Nặc là ai vậy?"
Cô ấy vẫn luôn thắc mắc, Trình Du Nhiên sẽ đứa trẻ lớn như vậy, chỉ là, cô ấy tò mò, ba Tiểu Nặc là ai, không biết vì sao, đều cảm giác không phải chỉ là người bình thường, bởi vì từ trên người đứa bé này, cô ấy có thể nhìn ra điểm này. . . . . .
Nhà có khách quý
Biến hóa ghê gớm thật
Trình Du Nhiên bị Viêm Dạ Tước cương quyết lôi đến vườn hoa, sức lực của anh rất lớn, cả người giống như là bị lửa giận đốt người, Trình Du Nhiên thở dài trong lòng, sớm biết có kết quả này, cô sẽ không trở về nhà họ Mộ, mang theo Tiểu Nặc đi chỗ khác vui đùa.
Viêm Dạ Tước bỗng dừng bước, xoay người, bàn tay bao trùm trên đầu cô, trầm giọng nói: "Đừng tưởng rằng em có thể chạy trốn."
Trình Du Nhiên ngẩn ra trong lòng, sao anh biết trong lòng mình nghĩ cái gì, nhìn sắc mặt của anh, cô cười cứng ngắc, nói: "Lão đại Viêm, nào có người muốn chạy trốn còn có thể chạy về nhà mình, chẳng lẽ, tôi không thể trở về nhà ư?"
"Không được sự đồng ý coi như trốn." Một tay Viêm Dạ Tước nắm chặt cổ tay cô, ngưng mắt nhìn cô, bá đạo nói.
Trình Du Nhiên coi như là đã biết người bá đạo, lại còn coi cô là người Viêm bang, xem ra cô cần mượn cớ giải thích một chút, anh mới không so đo cùng bản thân, nghĩ thế, Trình Du Nhiên giương mắt, nói: "Được rồi, tôi chạy, về sau tôi sẽ bẩm báo với lão đại, nhưng lão đại, anh cũng phải rõ ràng, đó cũng không phải là nhà của tôi ——"
Trình Du Nhiên ở nguyên chỗ nhìn bóng dáng một lớn một nhỏ, trong lúc vô tình, nụ cười khóe miệng càng đậm, nhưng nụ cười rất nhanh biến mất sau khi biết chuyện kế tiếp.
Bởi vì khách quý là Viêm Dạ Tước đến, bữa ăn tối càng thêm phong phú, Viêm Dạ Tước cùng Mộ Vi Chi từ thư phòng đi ra, cũng không biết anh và ba nói chuyện gì.
Trên bàn cơm, hai chị em Vạn Tuyết Cầm biết rõ thân phận đối phương, cũng không dám nói nhiều một câu, chỉ cúi đầu ăn cơm, Quân Nhiên bên cạnh nhìn một chút, trong lòng cũng có chút kinh ngạc.
Trình Du Nhiên cùng Tiểu Nặc ngược lại rất tự tại ăn cơm, tóm lại, ăn bữa cơm này, hai mẹ con bọn họ ngược lại ăn rất thoải mái.
Nhưng Mộ Vi Chi nói một câu, làm cho mọi người đều giật mình.
"Viêm tiên sinh, thời gian cũng đã muộn, không chê, ở chỗ này một đêm."
Cái gì? Muốn anh ở chỗ này một đêm? Lời này mà ba cũng hỏi ra, dùng ngón chân nghĩ cũng biết, người ta ở tòa nhà cổ, tới ở nơi này, vậy thì thật là đầu xả nước ——
"Vậy thì quấy rầy." Viêm Dạ Tước trầm giọng trả lời.
Trình Du Nhiên nhất thời thành đầu đá, anh cư nhiên đồng ý ở chỗ này, hôm nay anh ta sao thế?
Vào lúc Trình Du Nhiên trăm điều khó hiểu, Mộ Vi Chi cười cười, nói: "Làm sao sẽ quấy rầy, Du Nhiên, con mang Tước đến phòng