Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa!

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2884 lượt.

về Newyork, anh ta chuẩn bị đường bay quân dụng của quân khu để máy bay chuyên dụng của bọn họ rời đi.
"Vốn còn muốn giữ các người ở chỗ này chơi thêm mấy ngày, xem ra chỉ có thể đợi lần sau rồi." Nicola cười nói.
"Cháu cũng nghĩ vậy, nhưng hết cách rồi, mẹ cháu sợ lạnh." Tiểu Nặc nhún vai bất đắc dĩ, lần này cu cậu bị bắt tới, trừ căn nhà phế phẩm ra, cũng chưa thăm kỹ nước Nga, nghe nói, linh kiện trinh sát ở nơi này rất lợi hại, cu cậu rất muốn nghiên cứu thử.
Nicola nhìn cậu nhóc đáng yêu thì cười càng rạng rỡ, nhìn Viêm Dạ Tước nói: "Xem ra con trai cậu thật đúng là không giống cậu, khá giống Trình tiểu thư hơn."
"Con tỗi dĩ nhiên giống tôi rồi." Trình Du Nhiên ném ra một câu, thân thể lại bắt đầu phát run, không biết làm sao, sau khi cứu Tiểu Nặc ra, cô cũng khôi phục bản tính sợ lạnh.
Viêm Dạ Tước liếc nhìn cô, trầm giọng nói: "Em mang Tiểu Nặc đi vào trước."
"Tướng quân Nicola, hẹn gặp lại." Khóe miệng Trình Du Nhiên giương nhẹ, không biết vì sao, nghe Viêm Dạ Tước nói những lời này, trong lòng thật vui vẻ, bởi vì cô biết, anh lo lắng cô ở chỗ này sẽ lạnh, vì vậy, nói xong, liền mang theo Tiểu Nặc đi vào cabin.
Viêm Dạ Tước và Nicola bàn lại mấy câu sau, Viêm Dạ Tước cũng mang theo thuộc hạ tiến vào cabin, quân nhân đứng ở hai hàng bên ngoài cung kính cúi chào anh, Nicola mặc quân trang chắp tay sau lưng đứng ở trong đó, mang theo mỉm cười, nhưng không mất uy nghiêm quân nhân.
Rất nhanh, máy bay tư nhân của Viêm Dạ Tước cất cánh trên đường bay quân dụng, bay hướng bầu trời Newyork. .
Giờ phút này trong buồng máy bay, Trình Du Nhiên mệt ngủ ở một bên, Viêm Dạ Tước khẽ vuốt gương mặt ngủ say của cô, cũng chuẩn bị nhắm mắt dưỡng thần một lát.
Lúc này, Tiểu Nặc ngồi đối diện anh, giương con mắt, giọng nói non nớt vang lên: "Lão đại Viêm, cháu muốn nói một chuyện với chú."



Hai cha con nói điều kiện


Lúc này, Tiểu Nặc ngồi đối diện anh, giương con mắt, giọng nói non nớt vang lên: "Lão đại Viêm, cháu muốn nói một chuyện với chú."
Viêm Dạ Tước hơi giương mắt lên, nhìn con trai của anh và Trình Du Nhiên, thân thể dựa vào thành ghế, ừ, ý bảo cu cậu có lời gì thì cứ tiếp tục nói.
Tiểu Nặc cũng có hành động giống Viêm Dạ Tước như đúc, dựa vào thành ghế, hai chân ngắn xếp chồng lên nhau, nói: "Cháu biết rồi."
"Biết cái gì?" Giọng Viêm Dạ Tước giảm nhỏ, bởi vì anh cũng biết, Trình Du Nhiên còn đang ngủ.
Vào giờ phút này, hai ba con nhìn thẳng vào mắt nhau, cử động giống nhau, xa xa nhìn, hình như thật đúng là có mấy phần tương tự.
Tiểu Nặc thấy lão đại không nói lời nào, khóe miệng nhỏ hơi nâng lên, nhếch mày, tiếp tục nói: "Chú không thể bắt nạt mẹ, phải đối tốt với mẹ, nếu không đối tốt với mẹ, hừ, tự nhiên sẽ có người khác tới đối tốt với mẹ."
"Người nào?" Giọng Viêm Dạ Tước cực lạnh, vừa nghe Tiểu Nặc nói có người khác tới đối tốt với Trình Du Nhiên, anh rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm con trai.
Tiểu Nặc cao ngạo, ngẩng mặt lên, nói không phải lộ ư? Cu cậu mới không nói, cười một cái nói: "Tóm lại là có, cho nên, chú không thể bắt nạt mẹ."
Viêm Dạ Tước không nói chuyện, mặt thâm trầm như đang đè nén lửa trong lòng.
Tiểu Nặc nhìn ra sắc mặt của lão đại Viêm, trong lòng hả hê, cười thầm, hừ, ai bảo gần đây ba luôn không để cho mẹ ở cùng với cu cậu.
"Còn nữa, cháu sẽ không gọi chú là ba." Mặc dù cu cậu biết anh là ba của mình, nhưng cu cậu hình như thích gọi anh là lão đại Viêm, nghe đầy khí phách, hơn nữa, muốn cu cậu gọi là ba, trừ phi đối tốt với cu cậu thì mới có thể, mặc dù ngày đó anh dùng thân thể bảo vệ mình. . . . . .
Tiểu Nặc khẽ lắc đầu, không để cho mình suy nghĩ, dĩ nhiên phải quan sát, xem sau này có được hay không.
Viêm Dạ Tước hoàn toàn thấy được Trình Du Nhiên thứ hai từ trên người Tiểu Nặc, vẻ mặt và giọng điệu nói chuyện đều giống nhau như đúc.
"Chờ con muốn gọi thì gọi." Viêm Dạ Tước nói xong, nhắm mắt lại, ở trên phương diện này, anh sẽ không ép buộc, dù sao chỗ trống sáu năm anh rất rõ ràng.
Tiểu Nặc giống như là đàm phán thắng lợi, khóe miệng mang theo nụ cười anh tuấn, dựa vào thành ghế, an tâm nhắm mắt.
Còn Trình Du Nhiên nằm trên ghế bên cạnh, mặc dù nhắm mắt lại, nhưng lúc bọn họ nói chuyện đã tỉnh dậy, bọn họ nói chuyện làm cô thở dài trong lòng, hai ba con này thật đúng là kỳ cục, trước kia Tiểu Nặc thường thỉnh thoảng hỏi ba là ai, hiện tại sau khi biết nhìn thấy anh cũng không ôm hôn thân mật, có điều cô rất hiểu cá tính của đứa con trai này, cho nên, cô bắt đầu lo lắng sau này hai ba con chung sống với nhau.
Quan tâm cái khỉ gì, chuyện này cô lo lắng cũng không có biến hóa gì, chi bằng để cho bọn họ thuận theo tự nhiên, nghĩ vậy, lại muốn đi tìm Chu công.
Máy bay tư nhân tiến vào bầu trời Newyork, không bao lâu, hạ xuống, bay lượn, tốc độ chậm lại, cuối cùng hạ xuống tuyến đường an toàn ở sân tư nhân rộng rãi của tòa thành cổ.
Viêm Dạ Tước mặc tây trang màu đen, xoải bước đi ra cabin, phía sau là Trình Du Nhiên


Snack's 1967