Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2883 lượt.
kéo Tiểu Nặc trên mặt còn dán băng cá nhân, tuy là như thế, một chút cũng không giấu được khuôn mặt nhỏ nhắn anh tuấn.
Trình Du Nhiên hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc rời khỏi nước Nga tuyết bay tán loạn rồi, thật vất vả, cô còn sống trở về, lần này lại có thể ăn thức ăn thím Vân làm rồi, thật là nhớ, nghĩ tới đây, cô muốn bước nhanh hơn vào tòa thành cổ.
Viêm Dạ Tước chợt kéo cô, lạnh lùng nói: "Ăn xong thì phải đi nghỉ ngơi."
"Hả? Viêm Dạ Tước, anh không đi ăn, cũng không nghỉ ngơi ư?" Trình Du Nhiên nhìn Viêm Dạ Tước, cô biết anh bị thương, thôi, anh đã như vậy thì cô không ngăn cản được, còn không bằng đi theo con trai lấp miếu ngũ tạng trước rồi nói.
Nhưng cô không biết sao câu nói đó chọc cho Bôn Lang có ý nghĩ kỳ quái, nhíu mày, nói: "Chị dâu thật đúng là cởi mở, ban ngày đã nói ngủ ——"
Cảm giác chữ còn chưa nói ra, đã bị Đan Hùng gõ một cái vào đầu, ý bảo anh ta cẩn thận nói năng, chẳng lẽ không biết lão đại đang nhìn anh ta sao?
Bôn Lang bị gõ, giờ mới nghĩ đến chuyện này, vội vàng cười khan hai tiếng, coi như vừa nãy anh ta chưa nói gì.
Lúc này Viêm Dạ Tước mới thu hồi ánh mắt, xoải bước đi tới thư phòng, bọn Bôn Lang nhanh chóng đuổi theo.
"Văn Long, thương thế thế nào?" Đi vào thư phòng, Viêm Dạ Tước nhìn Văn Long nói.
"Lão đại yên tâm, tôi không sao rồi." Văn Long vỗ lồng ngực mình, kỳ thực, trong lòng cũng rất tò mò, l lần này ão đại trở về thế nhưng không chuyển hàng, vì vậy quay đầu nhìn Bôn Lang, chỉ thấy anh ta nhún nhún vai, dĩ nhiên, bây giờ lão đại có chị dâu và con trai, có thể không vui mừng ư? Ngay cả bọn họ cũng vui mừng thay lão đại đấy.
Giờ phút này, trong phòng ăn bên trong tòa thành cổ.
Trình Du Nhiên đang hưởng thụ món sở trường của thím Vân, ừ, thực sự rất nhớ!
Tiểu Nặc ăn, chợt nghe được tiếng chạy bộ nhanh như tên bắn, ngẩng đầu nhìn lên là Lợi Ân, lập tức nhảy xuống cái ghế.
Khẹt, Lợi Ân hình như cũng nghe được tin chủ nhân nhỏ, ngày thường là bộ dáng hung ác, đầu cọ xát lên người Tiểu Nặc.
Vào lúc này Trình Du Nhiên nhìn bộ dáng Lợi Ân như vậy thì cũng cảm thấy hết sức đáng yêu, vậy mà, lúc Lợi Ân quay đầu nhìn cô, trong lòng lập tức giật mình.
Tiểu Nặc biết trong lúc nhất thời mẹ cũng không thể hết sợ hãi, cho nên sờ sờ Lợi Ân nói: "Lợi Ân, tao rất nhớ mày." Nghe được lời chủ nhân nhỏ nói, Lợi Ân lại kêu vài tiếng khẹt khẹt, lúc này, Văn Long đi tới, cười nói: "Này, Tiểu Nặc có nhớ chú hay không?"
"Chú Văn!" Tiểu Nặc chợt đứng lên, nhìn vải băng trên cánh tay Văn Long, nhíu nhíu mày, cu cậu nhớ, ngày đó chú Văn dùng thân thể đỡ đạn cho cu cậu, cho nên, cu cậu buông Lợi Ân ra, tiến lên hỏi: "Chú Văn, vết thương thế nào ạ?"
"Chú Văn của cháu là người yếu thế à?" Văn Long cười cười, nhìn Tiểu Nặc an toàn trở lại, anh ta cũng an tâm.
"Cháu hãy yên tâm đi, chú Văn của cháu bị hai viên đạn bắn thôi, người ta còn muốn tán gái đó."
"Ừ, Đần Lang nói rất đúng." Tiểu Nặc gật đầu tán thành, vẫn không quên đưa tay sờ sờ Lợi Ân, ngay sau đó, nó cũng khẹt hai tiếng, bày tỏ đồng ý.
Vậy mà, Đần Lang lại nhíu nhíu mày, nhìn Tiểu Nặc nói: "Chú nói này, chú tên là Bôn Lang, còn nữa, tại sao cháu khách khí gọi Văn Long là chú chứ?" Gọi anh ta là Đần Lang, mỗi chữ Đần Lang thôi, quả thật là quá mất mặt.
Hình ảnh này thoạt nhìn gay gắt, quyết liệt, lại làm cho Trình Du Nhiên cảm thấy dáng vẻ Tiểu Nặc giống như rất vui vẻ, vào lúc này, cô cũng bất tri bất giác nâng lên nụ cười.
"Ăn no?" Giọng Viêm Dạ Tước trầm thấp vang lên bên cạnh cô, cô lập tức thu hồi suy nghĩ, nói: "Rất no."
"Vậy hãy cùng đi cùng anh." Viêm Dạ Tước trầm giọng nói.
Trình Du Nhiên có cảm giác xấu, chủ yếu là ánh mắt người này không đúng, liền vội vàng hỏi: "Đi làm cái gì?"
"Không phải em vừa nói nghỉ ngơi à?" Cô mới vừa nói nghỉ ngơi, nhưng cũng không liên quan tới anh mới phải, khi cô muốn cự tuyệt đã bị bàn tay Viêm Dạ Tước nắm lấy cổ tay cô, đứng lên.
Anh nhìn bọn Bôn Lang, trước khi đi vẫn không quên lưu lại một câu: "Chuyện tiểu Nặc là con trai tôi, không cho phép ai truyền đi."
Bọn họ dĩ nhiên biết nguyên nhân lão đại làm như thế, đều gật đầu, Bôn Lang cười cười, nói: "Miệng xé rách cũng không nói, lão đại yên tâm đi, anh yên tâm đi nghỉ ngơi nhé."
Lời này nghe thật đúng là khiến cho Trình Du Nhiên xấu hổ, nhưng trong lòng cô cũng đồng ý lời Viêm Dạ Tước nói, bởi vì sau khi biết truyền thống nhà họ Viêm, cô chỉ lo lắng cái này, cô cũng không muốn Tiểu Nặc sẽ có số mạng như vậy, cô phải bảo vệ cu cậu.
Vậy mà, gánh nặng bảo vệ Tiểu Nặc, bảo vệ Trình Du Nhiên đều được Viêm Dạ Tước gánh vác, anh chịu những khổ sở kia, chắc chắn sẽ không để cho con trai mình trải qua nó!
Nói xong, anh kéo Trình Du Nhiên đi lên lầu, Tiểu Nặc liếc bọn họ, quay đầu nhìn về phía Lợi Ân, thở dài một cái, nói: "Thôi, dẫu sao hôm nay cũng là lão đại Viêm cứu tao, tao tác thành cho họ vậy."
Lợi Ân hình như không hiểu chủ nhân nhỏ đang nói cái gì, mở trừng hai mắt, chỉ thấy Tiểu Nặc nhảy lên trên ghế, cùng bọn Văn Long tiếp tục dùng bữa.
Mà giờ khắc